“Xuỵt xuỵt xuỵt, bà nhỏ giọng một chút!” Đại bá làm một cái thủ thế giữ im lặng, đè thấp giọng nói, “Cũng là huynh đệ nhà mình, nhà bọn họ gặp chuyện không may, tôi có thể khoanh tay đứng nhìn sao? Huống chi nhà muội phu cũng đang sửa chữa, không thể ở được.”
Đại bá mẫu tức giận nói ra: “Lời này mà ông cũng tin? Nhà mình không hỏng sao? Xà nhà cũng bị gãy! Tiểu Phong đến giờ vẫn còn đang sửa đây! La Đống Lương còn biết đuổi người, chỉ có ông là mời tới nhà!”
Đại bá mẫu lúc giận thật là hung hãn nha...
Du Uyển lặng lẽ làm giảm cảm giác tồn tại xuống: Ta là không khí, ta là không khí, ta là không khí...
Đại bá nhìn thấy Du Uyển đang hận không thể tự mình chui vào bếp lò, lúng túng hắng giọng một cái, xích gần lại đại bá mẫu, tự nhận là chỉ có hai người nghe được: “Bà theo tôi nhiều năm như vậy chịu khổ sở, ở nhà mẹ đẻ không thể đứng thẳng người, bây giờ chúng ta đã qua giai đoạn nghèo đói, tôi không muốn bà lại bị xem thường, bà cũng có chỗ dựa là Du gia, ở Du gia bà có thể làm chủ, mấy người kia bà muốn cho ở thì cho ở, ở bao lâu cũng do bà làm chủ.”
Đại bá chưa từng đọc sách, ngày bình thường có dùng tám cây gậy đánh ông cũng không nói ra được một câu hay, nhưng khi đụng chuyện thì lại có thể nói lời khiến người khác ấm lòng.
Đại bá mẫu quay lưng lại, hốc mắt cũng đỏ lên.
Du Uyển: Tại sao nàng phải ở chỗ này ăn thức ăn cho chó a?
Đây chính là tình cảm tương thân trong lúc hoạn nạn a?
Thật tốt.
Đời trước nàng chưa bao giờ gặp được, không biết đời này có được may mắn gặp được một người có thể hiểu mình thương mình như vậy hay không?
Thu thập xong hết mọi việc ở nhà bếp, Du Uyển mới đứng dậy về nhà.
TruyenLau.com
Du Phong định đưa nàng về thì bị Quách Đại Hữu gọi đi.
“Muội chờ huynh, huynh đưa muội về!” Du Phong quay lại nhắc nhở.
Du Uyển mỉm cười lắc đầu, cái thôn này có bao lớn mà cần phải đưa về?
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Du Uyển kéo thanh chắn cửa ra.
Du Tùng bị đại bá mẫu cưỡng ép nhấn vào trong chăn để nghỉ ngơi dưỡng thương, nghe thấy âm thanh chốt cửa, sóng mắt khẽ động, liền vén chăn đi xuống giường.
Rõ ràng đã vào xuân nhưng chẳng biết tại sao thời tiết đột nhiên rét lạnh, nhất định là sắp có tuyết nhỏ.
Du Uyển nắm thật chặt áo bông trên người, vừa mới bước qua ngưỡng cửa thì thấy cách đó không xa đứng dưới tàng cây hòe, liếc mắt một cái liền thấy một thân ảnh giống như ánh trăng.
Du Uyển tập trung nhìn lại: “Yến thiếu chủ...?”
TruyenLau.com
Nàng đi tới mấy bước, xác định bản thân không nhìn lầm, không khỏi kinh ngạc, “Tại sao ngươi đứng ở đây? Đứng đây bao lâu rồi?”
Yến thiếu chủ một tay chống quải trượng, một tay kéo kiện áo choàng, sau khi nghe được lời Du Uyển nói, hắn hừ lạnh một cái, lạnh lùng cầm áo choàng ném lên người Du Uyển, cái động tác ghét bỏ kia, giống như muốn ném món đồ mà mình không thích đi, mà ném cũng thật chuẩn, vừa vặn che hết cả người Du Uyển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Du Uyển lập tức cảm thấy ấm áp.
Áo choàng vẫn còn lưu lại nhiệt độ của hắn, cùng với một cỗ mùi thuốc nhàn nhạt chỉ độc nhất mình hắn có.
Cảm thấy không chỉ có cơ thể ấm...
“Ngươi...” Du Uyển nhìn bốn phía, không dám suy đoán mà hỏi, “Ngươi là đang chờ ta sao?”
Yến Cửu Triêu thở phì phò nói: “Bản thiếu chủ muốn đổi dược, ngươi không biết?”
“Cái này a... không phải nói để Vạn thúc đổi sao?” Du Uyển nói ra.
“Hắn là đại phu?” Yến Cửu Triêu ngữ khí lạnh như băng.
Trước kia nếu hắn hung với nàng như vậy, chắc chắn Du Uyển sẽ cảm thấy buồn bực, nhưng đêm này, Du Uyển lại cong khóe môi: “Chờ ta lâu rồi phải không?”
“Mới không có! Ha...Hắt xì!”
Cái hắt xì không chút lưu tình nào mà bán rẻ Yến thiếu chủ.
Ánh mắt Du Uyển rơi lên cánh tay đông cứng cùng với cái hố dưới chân bị hắn tới tới lui lui tạo thành, lấy tay sờ áo choàng trên người.
Yến Cửu Triêu tưởng nàng muốn đem áo choàng trả lại, khinh thường mà hừ một tiếng, cầm lấy quải trượng mà khập khễnh đi.
Nào biết Du Uyển chỉ tìm cọng dây lụa cột chắc lại áo choàng, sau đó đuổi kịp hắn, nhẹ nhàng... dắt tay hắn.
Trời tối đen đưa tay cũng không thấy được ngón tay, Du Uyển đầu đầy mồ hôi nằm trên cỏ khô, cũng không biết nguyên nhân tại sao đầu nàng lại đau dữ dội, thân thể cũng nóng hừng hực.
Tại sao lại như vậy?
Nàng đây là thế nào?
“Khó chịu...”
Ý thức của nàng có chút mơ hồ.
Nhưng lại có một âm thanh làm nàng giật nảy mình, sao nàng lại có thể... thanh âm này không phải là nàng!
Mặt của nam nhân gần trong gang tấc!
Đây là ai?
Tôi đang ở đâu?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.