Đêm lạnh như nước.
Đại trạch Hứa gia, Hứa Thừa Hiên buồn bực ngán ngẩm nằm trên ghế được làm bằng mây lót da hổ, hắn bị hộ vệ của Yến Cửu Triêu phế một tay một chân, sau đó liền rảnh rỗi đến mốc meo ở trên giường dưỡng thương.
Hắn là đích tử của Hứa Thiệu, trên hắn có hai người ca ca, nhưng đáng tiếc đều là con thứ, thân phận không cao quý bằng hắn, sau khi biết hắn bị trọng thương, Hiền phi nương nương lập tức mời thái y tốt nhất đến đây, đưa thuốc trị thương tốt nhất, gân cốt bị đứt đã liền lại, nhưng khỏi hẳn thì vẫn chưa.
Hắn một bên bị bệnh, hai tên ca ca của hắn lập tức nhảy nhót như tên hề, không kịp chờ dám lẻn đến trước mặt phụ thân, do không có Tất Nô ở đây, nếu có hắn ta ở đây, hắn sẽ cho chúng nếm chút cái gọi là đau khổ.
“Tam thiếu gia! Tam thiếu gia!” Một tên sai vặt thần sắc hốt hoảng đi tới.
“Thế nào? Hai tên ca ca kia lại làm loạn cái gì?” Từ lúc Hứa Thừa Hiên bị đánh thành như vậy, tính cách có chút âm dương quái khí.
Gã sai vặt ngượng ngùng nói, “Không phải là đại thiếu gia với nhị thiếu gia, là...”
“Là cái gì?” Hứa Thừa Hiên không kiên nhẫn nổi nữa.
Gã sai vặt liếc mắt sang một bên, ngay cả khí lực để báo cáo cũng biến mất, chỉ có thể lui sang một bên.
“Ngươi điếc hay là câm? Có lời cứ nói...” Hứa Thừa Hiên hùng hùng hổ hổ quay đầu lại, trông thấy một thân ảnh đang đi nhanh tới đây, thần sắc có chút giật mình, “Biểu ca.”
Yến Hoài Cảnh lạnh lùng, quanh thân là một cỗ khí tràng dọa người.
Hứa Thừa Hiên có bao giờ gặp qua biểu ca có bộ dáng dọa người như vậy, lúc này hắn sững sờ không nói nên lời.
Yến Hoài Cảnh quét mắt: “Tất cả lui ra!”
Gã sai vặt cùng đám nha hoàn đồng loạt quy củ lui ra ngoài.
“Sao hắn không lui ra?” Hứa Thừa Hiên nhìn Quân Trường An đang đứng một bên, nhỏ giọng thầm thì. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Quân Trường An ngay cả ánh mắt cũng không cho hắn.
Yến Hoài Cảnh đi tới trước ghế mây, từ trên cao nhìn xuống Hừa Thừa Hiên: “Đã bị đánh thành tàn phế mà còn không thành thật! Vì sao làm như vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Website TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});“Cái gì vì sao làm như vậy? Biểu ca không phải đến thăm đệ sao? Sao lại giống y như cha ta, vừa thấy lập tức lại răn dạy!” Hứa Thừa Hiên ủy khuất nói.
Hứa Thừa Hiên là đích tử trong nhà, vừa sinh ra đã có dung mạo vô cùng tốt, từ nhỏ được yêu thương chiều chuộng, quan hệ với Yến Hoài Cảnh thân hơn bất cứ người nào, cũng không có nhiều khoảng cách giữa vua tôi.
Ngày thường trông thấy biểu đệ biểu hiện như vậy, Yến Hoài Cảnh đều sẽ dung túng hắn, nhưng mà sau khi xảy ra chuyện như thế, hắn cũng không có cách nào coi Hứa Thừa Hiên là đứa trẻ không tim không phổi nữa.
TruyenLau
“Đệ còn không chịu nhận? Được, vậy đệ nhìn xem, đây là cái gì?” Yến Hoài Cảnh ném một ống sắt nhỏ lên ghế mây của Hứa Thừa Hiên.
Lúc nhìn thấy cái ống sắt, sắc mặt Hứa Thừa Hiên lập tức thay đổi.
“Làm sao? Không còn gì để nói?” Yến Hoài Cảnh lạnh lùng nói.
Hai mắt Hứa Thừa Hiên lóe lên, giả ngây giả dại nói: “Cái này là cái gì a? Biểu ca lấy ở đâu vậy?”
Yến Hoài Cảnh nhìn hắn thất vọng: “Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ! Trường An!”
Quân Trường An không nhanh không chậm đi ra cửa, bắt tên người hầu Hứa Thừa Hiên phái đến Thiên Hương lâu đi ra, mặt không thay đổi ném hắn tới trước mặt Hứa Thừa Hiên.
Tên người hầu mặt mũi bầm dập, kinh đảm nhìn Hứa Thừa Hiên: “Thiếu... thiếu gia...”
Hứa Thừa Hiên thấy hắn ta thành sự không có bại sự có thừa, làm sao còn không rõ nữa? Sợ là tên này không chịu nổi thủ đoạn của Quân Trường An, những cái nên nói hay không nên nói, chắc chắn đã nói hết.
“Cút.” Hứa Thừa Hiên quát lên.
Tên hầu lập tức chạy ra ngoài.
Hứa Thừa Hiên tức giận ra mặt.
Yến Hoài Cảnh lạnh lùng nói: “Rốt cuộc vì sao ngươi lại làm như vậy? Du cô nương trêu chọc gì đến ngươi?”
“Du cô nương?” Hứa Thừa Hiên cổ quái nhìn hắn, “Làm sao lại gọi thân thiết như vậy? Biểu ca biết nàng ta?”
Yến Hoài Cảnh nghiêm mặt nói: “Bây giờ ta đang hỏi ngươi.”
Hứa Thừa Hiên hừ một cái: “Còn có thể vì sao? Cánh tay với chân của đệ đều bị nàng ta hại gãy! Đệ bất quá chỉ cho nàng ta một bài học thôi!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.