Trong gian phòng tỏa ra một chút hương thơm của son phấn, được trang trí một cách độc đáo nhưng không mất phần trang nhã, một cái hồ sen được ánh trăng soi sáng nằm giữa phòng, bên trái là bàn đọc sách có một thiếu niên dung nhan vô cùng xinh đẹp đang đứng.
Thiếu niên này nhìn qua khoảng mười sáu mười bảy tuổi, làn da vô cùng tinh tế, mắt phượng hẹp dài, môi không điểm mà đỏ, lại có bộ dáng phong lưu đa tình, chính là ông chủ đứng sau màn của Thiên Hương lâu – Hứa Thừa Hiên.
Đừng nhìn vẻ ngoài của Hứa Thừa Hiên còn trẻ lại có khuôn mặt mang hơi hướng nữ tính, hắn làm việc vô cùng quả quyết, thủ đoạn cay độc, người ở Thiên Hương lâu đều vô cùng kiêng kị hắn.
Đứng sau Hứa Thừa Hiên là hai tên hộ vệ cao to, thần sắc lạnh lùng.
Mà người đứng phía trước hắn ta đang cúi đầu, khom người, hai bên thái dương toát mồ hôi lạnh.
“...Chuyện xảy ra chính là như vậy.” Dương đại trù thành thật khai báo, sau đó lau mồ hôi lạnh trên trán, cho dù ông có giấu giếm tất cả mọi người, nhưng trước mặt vị thiếu gia này, nửa câu nói dối ông cũng không dám.
“Phế vật!” Hứa Thừa Hiên đ.ấ.m lên bàn.
Dương đại trù cảm thấy không khí vô cùng đè nén, ngay cả hai tên hộ vệ đứng sau lưng Hứa Thừa Hiên cũng vô cùng đáng sợ.
Dương đại trù run lên một cái!
Một giây sau liền nghe Hứa Thừa Hiên nói: “Có hai tên nhà quê mà cũng không đối phó được, vậy còn cần ngươi làm gì?!”
Dương đại trù nghe xong liền sững sờ, thiếu gia không phải đang trách ông tội ăn cắp thực đơn của Du Khai Dương, mà đang trách ông xử lý không sạch sẽ...
Dương đại trù quá đỗi vui mừng, hận không thể quỳ lạy thiếu gia tại chỗ.
“Ông chủ! Hôm qua bọn họ đến ba người, nhưng hôm này chỉ có hai!” Dương đại trù không thấy Thôi chưởng quỹ, cho rằng Thôi chưởng quỹ đã bị giết, nhưng ông ta không biết rằng ba người vừa ra khỏi Thiên Hương lâu liền tách nhau ra.
“Cái tên ngoại nhân đó có c.h.ế.t thì có ích gì?” Hứa Thừa Hiên không hề cảm thấy vui mừng. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Dương đại trù lại cúi đầu xuống: “Tôi cũng không ngờ hai đứa đó lại có chút thân thủ, có thể đánh mấy người kia vào nha môn, nhưng thiếu gia yên tâm, tôi làm rất sạch sẽ, sẽ không thể tra ra chúng ta.”
Hứa Thừa Hiên nhìn ông ta một cách nguy hiểm: “Ngươi cũng đáng chết, ngươi có biết nếu chuyện này bị truyền đi, liên lụy không chỉ có thanh danh của Thiên Hương lâu, mà còn liên lụy cả biểu ca và di mẫu không?”
Biểu ca và di mẫu trong miệng hắn, chính là Nhị hoàng tử và Hứa phi nương nương. Website TruyenLau.com
Dương đại trù lập tức quỳ xuống đất.
Hứa Thừa Hiên nhẹ nhàng nói: “Nếu không phải nể tình di mẫu thích ăn mấy món điểm tâm của ngươi, ta đã sớm xử trí ngươi rồi!”
Dương đại trù lại run lên, lúc nãy thật sự dọa c.h.ế.t ông ta, nếu thiếu gia nói Hiền phi nương nương coi trọng tay nghề của ông, vậy thì cho dù có như thế nào thì ông đều sẽ được thiếu gia bảo vệ.
*Hiền phi cũng là Hứa phi nha mọi người, Hiền phi là tước hiệu hoàng đế ban cho, còn Hứa phi là họ của Hiền phi. Website TruyenLau.com
Đương nhiên lỗi lầm nên bù đắp thì vẫn phải bù đắp.
“Thiếu gia, mong ngài cho tôi thêm cơ hội, lần này tôi sẽ không thất thủ nữa.”
Hứa Thừa Hiên mặt lạnh nói: “Chỉ có chút bản lĩnh của ngươi có thể thành chuyện? Tất Nô.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Hắn vừa ra lệnh thì phía sau tấm bình phong liền xuất hiện một nam nhân thân hình gầy gò, cái áo choàng đen cơ hồ che phủ hết người hắn.
...
Sau khi rời Kinh Thành, Du Uyển thấy có người bán mứt quả, lập tức nhảy xuống xe ngựa để mua vài xâu.
Du Phong không hiểu lắc đầu: “Bây giờ là lúc nào mà muội còn tâm tình mua mấy cái này?”
Du Uyển cong khóe môi: “Thời gian rồi cũng sẽ trôi qua thôi đại ca.”
Xe ngựa chạy tới dịch trạm, sau đó hai người đi bộ về thôn.
Lộ trình không tính là gần nhưng đối với hai huynh muội họ cũng không tính là gì.
Gần sát giờ thân thì hai người đã đi tới cửa thôn.
*Giờ thân: khoảng ba giờ chiều.
Xa xa trong thấy một người cầm cây gậy, là một lão giả cầm một cái bát mẻ đi lang thang.
Hôm nay công việc xong sớm, mọi người trong thôn đều về nhà mình, phụ nhân thì đứng quanh giếng cổ rửa rau, giặt quần áo.
Lão giả lang thang tựa như không thể nói chuyện, chỉ khom người, đưa cái bát mẻ hướng về phía các nàng.
Bạch đại thẩm cau mày nói: “Nhà cũng bị mất! Bản thân chúng tôi còn đói bụng, làm gì có cái gì cho ngươi. Ngươi đi qua thôn Hạnh Hoa đi! Thấy con đường kia không? Hướng Đông, đi thẳng là đến!”
Lảo giả lang thang tiếp tục cúi người xin.
Trương thẩm vỗ tay của Bạch đại thẩm: “Là người điếc.”
Bạch đại thẩm liếc mắt, dùng chày gỗ giặt quần áo: “Tôi nói là tôi không có gạo đâu mà cho!”
Lão giả lang thang thấy Bạch đại thẩm không để ý đến mình, quay đầu muốn xin Trương thẩm.
Trương thẩm liền quay lưng đi.
Hắn lại hướng về phía Thúy Hoa.
Thúy Hoa bưng chậu giặt đồ lên, cũng không quay đầu lại mà đi thẳng về nhà.
Thực không phải là các nàng nhẫn tâm, mà thật sự chính nhà họ cũng không có gạo mà ăn, tuy có tiền công nhưng vẫn chưa nhận được, muốn ăn còn không phải lấy tiền để mua sao? Tiền cứu tế hắn? Bọn họ được cứu tế thì còn chấp nhận được!
Lão giả lang thang đi một vòng quanh giếng không có kết quả, bắt đầu gõ cửa từng nhà.
Không một ai chú ý tới, lão giả lại quay lưng đi, nhưng sau khi hắn quay lưng thì đáy mắt hắn hiện lên một tia độc ác.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.