Quách Đại Hữu có thể không hiểu về trà nhưng không thể không biết mùi vị ngon dở của đồ ăn, ông ta sống hơn nửa đời người, chưa bao giờ ăn đồ ăn ngon như thế này, nếu như đây là thịt heo chết, thì mấy tửu lâu kia nên đóng cửa hết là vừa.
Mùi vị thật sự quá ngon!
Quách Đại Hữu ăn đến quên trời quên đất, cũng quên luôn việc tại sao Du gia nghèo như vậy thì làm sao có thể làm một bàn ăn lớn như thế này?
Đỗ Kim Hoa cũng ăn quên mình, trong miệng thì gặm, thịt thì cầm trong tay, tay kia cũng không quên lấy đũa gắp lấy gắp để, một dĩa đồ ăn nhìn ngon mắt vậy mà lại bị bà ta chọt tới chọt lui, đến cả hạt cơm cũng bị rớt vào trong.
Du Tùng giận đến mức trên trán cũng nổi gân xanh.
Chờ đến lúc đại bá với đại bá mẫu làm xong món bánh ngọt cuối cùng bê lên bàn, thì đồ ăn trên bàn đã thê thảm đến mức không nỡ nhìn.
Đại bá mẫu xiết chặt nắm đấm, hít sâu một hơi.
“Bánh ngọt! Ta muốn ăn! Nhanh đưa đây cho ta!” Quách Tiện Xảo thấy bánh ngọt màu vàng sữa trong tay đại bá mẫu.
Bên trong bánh ngọt có bỏ còi sò điệp, không chỉ có mùi trứng gà thơm phức mà còn có mùi hải sản mặn mặn, cộng thêm một chút hành thái và dầu vừng, quả thật là mỹ vị không thể tưởng tượng nổi.
Tiểu Trăn Trăn mắt lom lom nhìn bánh ngọt mà đỏ cả mắt.
Quách Tiện Xảo không kịp chờ đại bá mẫu đưa cho nàng ta, đưa tay qua muốn đoạt lấy.
Đúng lúc này Tiểu Thiết Đản đứng lên, đoạt lấy bánh ngọt, múc muỗng to nhất, chọn chỗ có nhiều sò điệp nhất, bỏ vào trong chén Trăn Trăn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiểu Trăn Trăn ăn bánh ngọt như gió cuốn.
Quách Tiện Xảo lại không cao hứng, ôm cái bánh ngọt bị mất một góc lớn, oán độc trừng Tiểu Thiết Đản.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiểu Thiết Đản cũng không thèm để ý đến nàng ta, cầm đũa lấy xương cá ra giúp Tiểu Trăn Trăn.
Quách gia chỉ có mỗi Quách Tiện Nguyệt là ăn uống có chút rụt rè, ba người còn lại thật sự tướng ăn rất khó coi.
Một bữa cơm xong xuôi, cả nhà Du gia dường như không ăn được bao nhiêu, cơ hồ đều vào bụng người Quách gia.
Nếu không phải đại bá nói trong nhà còn rất nhiều thịt, để ngày mai tiếp tục làm, mọi người đều hoài nghi bọn họ muốn ăn no đến bể bụng mới thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Quách gia cũng chỉ là người nghèo thanh cao, cuộc sống trong thời gian qua cũng không hề tốt đẹp gì, phàm có ít bạc đều bị Đỗ Kim Hoa tiêu xài cho việc ăn mặc, làm gì còn đồng nào mà mua cá mua thịt cho cả nhà?
Mấy người bọn họ ăn no đến nỗi bụng căng tròn, sau đó vịn tường mà hồi phòng của mình.
Sắc mặt Quách Tiện Nguyệt có chút xấu hổ, nàng rụt rè bỏ đũa xuống, bỏ xuống một câu nói nhỏ nhẹ, “Ta ăn no rồi!”, liền ưu nhã đứng lên, giống như tiểu thư khuê các mà hồi phòng.
Người Du gia nhìn canh thừa thịt nguội trên bàn, toàn bộ đều lộ ra thần sắc khó mà nói hết một lời.
Đại bá mẫu nhắm mắt lại nói: “Ta thấy mọi người cũng chưa ăn được bao nhiêu, bên trong nhà bếp...”
Lời chưa nói được một nửa thì Đỗ Kim Hoa đang ở trong phòng lên tiếng: “Có phải vẫn còn đồ ăn chưa lên không?”
Suýt nữa thì đại bá mẫu ấn móng tay cắm sâu vào trong thịt, cố giữ ngữ khí bình tĩnh nói: “Đều đã lên hết, bên trong nhà bếp đều là đồ không còn nóng, ngày mai mới làm tiếp món mới.”
Đỗ Kim Hoa bất mãn nói thầm mấy câu.
Người Du gia ai cũng không nói, cầm chén lên ăn cơm cho xong.
“Đại tẩu, để Trăn Trăn qua bên nhà muội đi.” Khương thị nói với đại bá mẫu.
Trong nhà có Quách Tiện Xảo hay giành ăn, Trăn Trăn cũng không ăn được gì, cũng không phải đại bá mẫu hẹp hòi, mà Quách Tiện Xảo kia giống như cái bụng không đáy, quá mức tham ăn! Hơn nữa chỉ biết ăn một mình mình!
Đại bá mẫu gật đầu, để cho Trăn Trăn đi theo Khương thị với Tiểu Thiết Đản về nhà.
Du Uyển lưu lại giúp đại bá mẫu thu dọn nhà bếp.
Đại bá mẫu đun một nồi nước nóng lớn, Du Uyển ngồi trước lò để châm thêm củi lửa.
Đại bá chống quải trượng khập khễnh đi đến, dại bá mẫu đen mặt không để ý tới ông.
Đại bá đành phải đi vòng qua, lấy ngón tay lặng lẽ chọc chọc eo của bà.
Động tác nhỏ này lại bị Du Uyển lơ đãng thấy được, Du Uyển cảm thấy đại bá có vẻ sợ sợ, có chút buồn cười.
Đại bá mẫu không kiên nhẫn đẩy ông ra.
“Vẫn còn giận à?” Đại bá thấp giọng hỏi.
Đại bá mẫu ném khăn lau lên bếp, quay đầu lại trừng ông: “Đều tại ông! Mắc gì phải mời bọn họ đến? Để bọn họ đến Kinh Thành không phải tốt hơn sao?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.