Vương mặt rỗ tên thật là Vương Nhị Cẩu, sinh ra và lớn lên ở thôn Liên Hoa, ước chừng khoảng tám chín tuổi hắn bị bệnh thủy đậu, mà lúc đó người nhà không chú ý để hắn cào lên mặt, khiến khuôn mặt bị sẹo rỗ không có cách nào xóa, nên mới có biệt hiệu là Vương mặt rỗ.
Vương mặt rỗ năm nay cũng sắp ba mươi nhưng vẫn độc thân, lý do một là nhà hắn nghèo, ăn bữa có bữa không, lúc cha nương hắn còn sống cũng không khá hơn bao nhiêu, sau khi qua đời thì hắn lại càng khổ; hai là đầu óc không được nhanh nhẹn, nói là thiểu năng thì cũng không phải, nhưng hắn rất ngốc, dễ dàng bị lừa, mấy năm trước có người nói tìm được tức phụ cho hắn, kêu hắn đưa lễ hỏi, đến lúc hắn đưa hết thì tức phụ không thấy mà còn mất trắng.
Từ đó về sau hắn không bao giờ dám nói muốn cưới tức phụ, một người cứ như vậy sống ngày qua ngày, có đôi khi người trong thôn thấy hắn quá đáng thương, sẽ giúp đỡ hắn một hai, nhưng do mọi người quá nghèo nên đôi khi cũng không chú ý tới hắn.
Du gia mướn thợ, mới sực nhớ gọi hắn theo, cuối cùng hắn mới có ăn đủ ba bữa.
Vương mặt rỗ xấu xí, nhưng khí lực của hắn lớn, không cần Lý Chính đưa cây trúc đã có thể kéo Quách Tiện Nguyệt lên bờ.
Khi Đỗ Kim Hoa thấy nữ nhi bị một tên nam nhân mặt rỗ cứu lên, nhất thời hai mắt bà tối đen, hận không thể ngất tại chỗ.
Nguyên bản bà ghét bỏ tú tài Triệu Hằng nhà nghèo, nữ nhi gặp vận rủi mới rơi vào trong tay hắn, bây giờ thấy Vương mặt rỗ, mới giật mình rằng gả cho Triệu Hằng mới là đại vận khí.
Đáng tiếc mọi thứ đều muộn.
Đỗ Kim Hoa hối hận tím cả ruột, sớm biết người cứu nữ nhi mình là Vương mặt rỗ, bà sẽ không bao giờ kêu mọi người trong thôn đến, cùng lắm thì Vương mặt rỗ cũng không có cớ nói gì, bà liều c.h.ế.t không nhận cũng không có ai làm chứng thì làm gì được bà!
Nhưng... toàn thôn đều bị bà lớn giọng gọi đến đây!
“Thế nào? Có chuyện gì xảy ra?” Quách Đại Hữu gạt mọi người đi tới.
Trùng hợp lúc này Vương mặt rỗ đặt Quách Tiện Nguyệt lên bãi cỏ.
TruyenLau
Quách Đại Hữu thấy nữ nhi nhà mình bị một tên quê mùa đụng chạm thân thể, giận dữ lao qua, vung một nắm đ.ấ.m vào mặt Vương mặt rỗ.
“Dừng tay!” Lý Chính hét lớn.
Du Tùng nhanh tay lẹ mắt bắt được cánh tay của Quách Đại Hữu.
Quách Đại Hữu giận dữ: “Tiểu Tùng ngươi buông tay! Súc sinh này dám đụng chạm nữ nhi của ta, ta muốn đánh c.h.ế.t hắn!”
Du Tùng mặc dù không ghét Quách Tiện Nguyệt, nhưng cảm thấy người cữu cữu này vô cùng phiền phức, tức giận nói: “Người đừng có không phân biệt đúng sai, Nguyệt biểu muội rơi xuống nước, là hắn cứu Nguyệt biểu muội lên!” Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Quách Đại Hữu nghẹn lại, ánh mắt đảo qua mọi người đang đứng ở đây, mọi người đều dùng biểu lộ xác thực là như vậy, Quách Đại Hữu chỉ cảm thấy như sấm sét giữa trời quang, hắn nắm chặt cổ áo của Du Tùng, giận không kiềm được nói: “Biểu muội ngươi rơi xuống nước, ngươi chỉ biết đứng một bên xem, để ngoại nhân đi cứu sao?”
“Tôi cũng chỉ vừa mới đến!” Du Tùng vô tội nói.
“Lúc chúng tôi tới thì nữ nhi của ông đã chìm xuống rồi, không nhờ Vương mặt rỗ thì nữ nhi của ông đã sớm chết!” Trương thẩm tận tình nói.
“Đúng vậy a.” Mọi người nhao nhao gật đầu, lúc bọn họ đến đây chỉ thấy huynh muội Triệu Hằng, căn bản không biết Quách Tiện Nguyệt cũng rơi xuống nước. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nếu không nhờ Vương mặt rỗ vớt người lên, bọn họ có lẽ đã quay đầu bỏ đi, ngày mai chắc chắn t.h.i t.h.ể của Quách Tiện Nguyệt sẽ nổi lên.
Quách Đại Hữu cả giận nói: “Không chừng là hắn đẩy nữ nhi của ta xuống!”
Bạch đại thẩm ấn xuống n.g.ự.c Quách Tiện Nguyệt mấy cái, Quách Tiện Nguyệt liền phun ra mấy ngụm nước.
“Thật kỳ quái, sao nàng ta lại mặc y phục của Du Uyển.” Thúy Hoa nhỏ giọng nói thầm.
“Chả trách ta lại thấy quen mắt.” Tiểu Trần thị nói.
Du Phong nhíu nhíu mày.
Lúc này Quách Tiện Nguyệt đã phun ra mấy ngụm nước, cuối cùng cũng có chút ý thức.
Quách Đại Hữu cũng không chú ý y phục của nữ nhi, chỉ ôm nữ nhi vào trong ngực, hỏi nàng rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Quách Tiện Nguyệt mơ màng há miệng.
Đỗ Kim Hoa cảm thấy không ổn, lặng lẽ đứng lên, muốn nhẹ nhàng rời khỏi đây, chưa đi được hai bước đã bị Quách Đại Hữu níu lấy tóc.
“Bà nương c.h.ế.t tiệt này!”
Ba!
Quách Đại Hữu tặng cho Đỗ Kim Hoa một cái tát, khiến bà lảo đảo, cả người liền ngã xấp xuống đất!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.