Từng có lúc, Triệu Hằng cho rằng A Uyển là cô nương xinh đẹp nhất, chỉ là sau này gặp qua các thiên kim tiểu thư kia, hắn nhìn lại chỉ thấy A Uyển một thân nghèo túng cùng quê mùa.
A Uyển thấy tay của Triệu Hằng, đó là tay của người đọc sách, ngón tay thon dài, tinh tế tỉ mỉ.
A Uyên không dấu vết đem giấu cánh tay đầy vết nứt cùng sưng tấy đút vào trong tay áo, mỉm cười hỏi hắn: “Sao ngươi lại tới đây? Hôm nay là giữa tháng, vẫn chưa tới lúc gửi quà nhập học... Bạc trong tay xài hết rồi sao? Ta đi lấy cho ngươi.”
Kỳ thật nàng không có nhiều, chỉ còn vài đồng bạc cuối cùng, đồ tết còn chưa có bạc để mua, nhưng việc Triệu Hằng đọc sách quan trọng hơn, nàng nghĩ nương sẽ không trách nàng đâu.
“A Uyển.” Triệu Hằng gọi nàng lại.
A Uyển xoay người lại, nét mặt đỏ bừng lại ngọt ngào cười: “Ân?”
“Ngươi không cần đưa bạc cho ta.”
“Vì sao? Ngươi không đọc sách nữa sao?” A Uyển kinh ngạc hỏi.
Triệu Hằng dừng một chút: “Không phải.”
A Uyển cho rằng hắn lo lắng không đủ bạc dùng để làm quà nhập học, nàng vỗ n.g.ự.c nói: “Ngươi yên tâm, ta có bạc! Ta... ta có thể kiếm! Đầu xuân ta đi hái rau dại, ta còn có thể đốn củi, có thể trồng trọt...”
Triệu Hằng cắt ngang lời nói: “A Uyển ngươi lấy bạc ở đâu?”
A Uyển sững sờ.
Triệu Hằng sắc mặt nặng nề: “Ngươi không cần giấu ta, ta biết, bạc của ngươi không sạch sẽ... Năm trước chẳng phải ngươi đến nhà biểu cô của ngươi, ngươi... ngươi đã đi vào kỹ viện!”
Sấm sét giữa trời quang đánh vào đầu A Uyển!
Thân thể A Uyển lắc lư một cái, cái gùi rơi trên mặt đất, củ cải nước đỏ bừng lăn đầy ra đất.
A Uyển sắc mặt trắng bệch nhìn Triệu Hằng: “Ai? Là ai nói với ngươi như vậy?”
Triệu Hằng nắm chặt nắm đấm: “Ngươi không cần biết ai nói, ngươi chỉ cần trả lời có hay không? Ngươi có phải đã vào kỹ viện hay không?”
Mắt nàng đỏ lên, nàng bắt lấy cánh tay của hắn: “A Hằng...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Đọc truyện tại TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Triệu Hằng không kịp chuẩn bị mà nhìn thấy đôi tay nàng giấu trong áo nãy giờ, trên tay trải đầy vết nứt, dọa hắn phải rút cánh tay về.
A Uyển cảm nhận được hắn ghét bỏ, không dám lấy tay đụng vào hắn, chỉ nghẹn ngào nói: “Ta... Ta chưa từng đi đến kỹ viện! A Hằng ngươi nên tin tưởng ta, ta sạch sẽ, bạc là do ta dùng ngọc bội để đổi.”
Triệu Hằng lạnh lùng nhìn nàng: “Ở đâu mà ngươi có ngọc bội?”
“Ta nhặt được!”
Triệu Hằng châm chọc nói: “Tùy tiện nhặt một khối ngọc bội mà có thể đổi được nhiều bạc vậy sao?” TruyenLau.com
Hắn đã từng khờ dại cho rằng bạc lo cho hắn đi học, là do nàng cực khổ trồng trọt, đốn củi, nhưng ai ngờ... Vậy mà nàng lấy thân thể mình để đổi!
Nàng có còn biết xấu hổ hay không? Có hay không?
TruyenLau
Nàng đã cùng hắn đính hôn, còn cùng nam nhân khác tằng tịu.
Tại sao nàng ta lại bẩn như vậy?!
“A Hằng ngươi hãy tin tưởng ta, ta không hề đến kỹ viện, ta xin thề!” A Uyển khóc đến tê tâm liệt phế, nàng thật sự không có vào kỹ viện, thật sự không có a...
Hai người đều là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, ở bên cạnh nhau một đoạn thời gian rất dài, Triệu Hằng cùng muội muội của hắn ăn nhờ ở nhờ nhà A Uyển, hắn còn nhớ rõ thời gian toàn thôn gặp thiên tai, là A Uyển tự tiết kiệm khẩu phần ăn của mình, từng miếng từng miếng đút cho hắn ăn.
Không nhờ A Uyển, có lẽ hắn đã c.h.ế.t vì đói.
Hắn đối với A Uyển chung quy vẫn có chút tình cảm.
“Ngươi yên tâm, nể tình ta với ngươi có một đoạn tình cảm, sự tình của ngươi ta sẽ không nói ra ngoài, chỉ là ta không thể cưới ngươi được nữa.” Hắn tỏ vẻ bố thí nói với A Uyển.
Triệu Hằng nghĩ rằng hắn đã hết lòng, dù sao đối với nữ nhân mà nói danh tiết quan trọng hơn tất cả, hắn nguyện ý giữ lại cho nàng chút danh tiết, nàng cũng nên biết điều mà chấp nhận.
Triệu Hằng câu từ chính nghĩa nói: “Ta là tú tài, phu tử nói ta có tài học, ngày khác nhất định có thể nhập sĩ, không thể lấy một nữ nhân không sạch sẽ... Việc kết hôn vẫn là nên hủy đi, ngươi về sau không cần tìm ta nữa.”
Nói xong, Triệu Hằng không dám nhìn A Uyển đang thương tâm gần chết, hắn rời đi giống như chạy trốn.
Nhưng hắn chưa chạy được mấy bước, phía sau nghe tiếng phù phù thật lớn trong ao cá.
“A Uyển...”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.