Đêm giao thừa ngày hôm đó, một trận tuyết lớn chưa bao giờ có lại xuất hiện ở biên quan, hoa tuyết bay ngập trời, từ xa nhìn đến đài quan sát giống như một tòa tháp trắng nhỏ.
Du Thiệu Thanh đứng trên đài, tập trung tinh thần làm đúng cương vị của mình.
Từ lúc Nhan Tùng Minh nếm được lợi lộc của chức vụ Quy Đức Lang Tướng, thì mỗi đêm Du Thiệu Thanh đều bị ban cho công việc gian nan nhất.
Tuyết lớn cản tầm nhìn của Du Thiệu Thanh, ông chỉ có thể nghe thấy lờ mờ tiếng tộc Hung Nô đang uống rượu mua vui trong doanh địa của chúng.
Đại quân tộc Hung Nô cũng ăn mừng năm mới, theo lệ cũ thì giao thừa hằng năm, song phương đều đạt chung một ý nghĩ luật bất thành văn, đó là không bên nào được động binh.
Những năm qua đều như thế, tựa hồ năm nay... cũng không có gì khác biệt.
Bất quá mấy năm nay Du Thiệu Thanh không có đứng ở cương vị quan sát này, đối với ông đây là lần đầu tiên nghe thấy âm thanh náo nhiệt của hai doanh địa.
“Lão Du!” Ngô Tam từ trong gió tuyết leo lên đài quan sát, mở cái áo bông đang che kín ra, lấy ra một cái bình rượu nữ nhi hồng, “Uống miếng rượu làm nóng người a!”
Du Thiệu Thanh nói: “Ta đang làm nhiệm vụ, không thể uống rượu.”
Ngô Tam hừm một tiếng... lấy bình rượu nhét vào tay ông: “Ngươi cứ an tâm thoải mái uống đi!”
Du Thiệu Thanh không uống, chỉ hỏi: “Những năm qua đều như vậy sao?” TruyenLau.com
“Loại nào?” Ngô Tam nhìn theo ánh mắt của Du Thiệu Thanh về phía doanh địa tộc Hung Nô, mới ngộ ra mà ồ một tiếng: “Giao thừa sẽ không xuất binh!”
“Làm sao ngươi biết?”
“Quy củ luôn là như vậy!” TruyenLau.com
“Ai quy định ra nó?”
“...” Ngô Tam nghèo từ, dừng một chút rồi vò đầu nói: “Ngươi cũng không phải là ngày đầu tiên ở đại doanh, sao lại không biết quy củ là giao thừa sẽ không khai chiến? Nghe nói Tiêu tướng quân với tướng quân tộc Hung Nô cùng định ra, đã nhiều năm như vậy, không ai có ý định đánh nhau vào ngày này.”
TruyenLau.com
“Có đúng vậy không?” ánh mắt Du Thiệu Thanh thâm thúy.
Ngô Tam lại khuyên ông uống ít rượu, nhưng Du Thiệu Thanh nhất định không uống, Ngô Tam thở phì phì rời đi.
Du Thiệu Thanh giống như người đồng đứng lặng trong gió tuyết tận hai canh giờ, một mực chờ vị binh sĩ kế tiếp lên đổi vị trí, lúc này mới đi xuống.
Lúc này song phương đều ăn mừng năm mới xong, hai bên doanh địa cũng giống nhau lâm vào sự tĩnh lặng.
Du Thiệu Thanh giẫm lên tuyết trắng hồi doanh trướng.
Vừa mới vén màn vải lên, ông cảm nhận được trong doanh trướng có một cỗ khí tức lạ lẫm, ánh mắt ông lạnh lại, rút kiếm vung xuống giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});“Là ta!”
Một âm thanh nữ tữ mang theo chút sợ hãi vang lên.
Du Thiệu Thanh dừng động tác tay lại.
Nữ tử đứng dậy, lấy ra cây châm lửa, đốt lên ngọn đèn yếu ớt.
Dưới ngọn đèn, dung mạo cùng dáng người của nữ tử không giữ lại chút nào đều lộ hết ra, chính là nữ nhân trong doanh trướng của Nhan Tùng Minh hôm đó.
Du Thiệu Thanh xoay người: “Mặc quần áo vào.”
Nữ nhân chân trần giẫm lên mặt đất lạnh như băng, khom người nhặt lên y phục rơi đầy đất, nhặt lên nhưng cũng không nhanh không chậm mà mặc vào, còn cười quyến rũ một tiếng: “Lần đầu tiên ta thấy đại nhân liền bị đại nhân hấp dẫn, đêm nay để ta phục vụ ngài được chứ?”
“Ra ngoài.”
Nàng đi từng bước đến sau lưng Du Thiệu Thanh: “Đã nhiều năm như vậy, ngài không thấy tịch mịch sao?”
Ánh mắt của nàng ta phóng đáng nhìn thân hình cường tráng của Du Thiệu Thanh từ trên xuống dưới: “Ngài không tịch mịch, nó cũng tịch mịch a, nên để nô gia giúp ngài giải tỏa a...”
Du Thiệu Thanh đột nhiên xoay người lại, trong mắt tràn đầy sát khí: “Lăn!”
Nữ nhân bị dọa đến ngã trên đất, ý thức được Du Thiệu Thanh thật sự động sát tâm mới vội ôm váy chạy trối chết!
Doanh trướng liền yên tĩnh trở lại.
Du Thiệu Thanh chán nản ngồi trên giường.
Tịch mịch...
Ông làm sao không tịch mich?
Ông nhớ nhà, nhớ vợ nhớ con, nghĩ đến tâm liền đau đớn.
Du Thiệu Thanh đem hai cái bình sáng bóng mà người nhà gửi tới, quần áo cũng không thay mà ôm hai cái bình nằm lên trên giường.
Canh bốn vừa qua, trong doanh địa truyền đến tiếng binh sĩ hét lên: “Tập kích! Có tập kích!”
Du Thiệu Thanh đột ngột mở mắt ra.
Nhìn ra xa thấy binh sĩ trên đài quan sát đang say rượu ngủ, tiếng hét là của một tân binh nửa đêm chạy vào nhà xí, vô tình gặp tên Hung Nô đang chui vào đại doanh, lúc này mới phát giác là bị địch tập kích.
Chỉ tiếc thời gian phát hiện ra quá muộn, tử sĩ của tộc Hung Nô đã hoàn toàn đột nhập vào đại doanh.
Quân Hung Nô cũng đã điều động 5 vạn đại quân đứng bên ngoài doanh trướng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.