“Cực kỳ anh dũng.” Yến Cửu Triêu không hề khiêm tốn nói.
“...” Nói vậy rồi làm sao ông nói tiếp?!
Lý Chính ho nhẹ một cái, ngượng ngùng phụ họa nói: “Loại tình huống nguy hiểm như vậy, Vạn công tử có thể xả thân cứu người, thật không dễ dàng gì...”
Yến Cửu Triêu nhàn nhạt hừ một cái: “Không phải sao? Nàng ấy lại nặng...”
Lý Chính: “...”
Tôi chỉ là vuốt m.ô.n.g ngựa, ngài không cần nghiêm túc như vậy...
Còn nữa, “nàng ấy lại nặng” là có ý gì?
Lý Chính tựa hồ phát hiện ra sự tình gì đó rất khó lường!
Yến Cửu Triêu tiếp tục thiếu đòn nói: “Còn không biết thành thật, cứ đè đè ép ép...”
Huyệt thái dương của Du Uyển nhảy thình thịch, cầm nửa cái bánh cao lương rớt trên đất, mạnh mẽ nhét vào trong miệng Yến Cửu Triêu.
Nếu để tên gia hỏa này nói tiếp, ngày mai nàng cũng không cần ra cửa gặp người nữa!
Trùng hợp lúc này Vạn thúc bưng nước trà đi vào: “Lý Chính mời dùng trà.”
Bị Vạn thúc xen ngang, Lý Chính mới sực nhớ bản thân mình tới đây để làm gì, ông buông chén trà xuống, nhìn Yến Cửu Triêu, vô cùng áy náy nói: “Tôi mới vừa đi qua chỗ Lão Thôi, ông ấy không có ở nhà, xem ra là lại đi đâu uống rượu rồi, không tới năm ba ngày là không quay về, tôi đã để Xuyên Tử lên trấn tìm đại phu, nhưng không biết... Các đại phu có ở đó hay không, nhưng Xuyên Tử nói, nếu không có đại phu trên trấn thì hắn sẽ đến Kinh Thành, nhất đinh phải mời được người tới khám cho Vạn công tử! Chỉ là hơi ủy khuất cho Vạn công tử, phải đợi thêm mấy canh giờ!”
Yến Cửu Triêu nhổ bánh cao lương trong miệng mình ra.
Nghĩ đến điều gì đó, sóng mắt của Du Uyển khẽ động, tiến lên một bước nói: “Vạn công tử bị thương nặng như vậy, không biết còn phải đợi đại phu đến bao lâu, nếu bỏ qua thời gian chữa trị kịp thời thì lại không hay, không bằng.... để tôi thử một chút xem sao?”
Vạn thúc đứng một bên kinh ngạc mở miệng: “Du cô nương, cô nương hiểu y thuật?”
TruyenLau
“Ân.”
Bác sỹ thú y thuật.
Vạn thúc lòng đầy kích động: “Vậy, vậy cô nương đã chữa qua loại vết thương này?”
Du Uyển mỉm cười: “Đã chữa.”
Cho heo.
TruyenLau
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Người cả thôn đều đứng ở chỗ giếng cổ, đốt một chút lửa, để giảm bớt sự lạnh giá của cái lạnh đầu xuân, một bên thì dựng lại nhà cửa sau khi cơn động đất đi qua, kết quả, lại nghe thấy tiếng quỷ khóc sói gào ở trạch viện mới của Đinh gia.
“A---“
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“A---“
“A—a---aaa—“
Người cả thôn: “...”
“Lại kêu, ta không thể thi châm được.” Du Uyển buông xuống cây châm dài đang hơ trên lửa.
Vạn thúc im miệng không gào.
Du Uyển lại hơ châm lên lửa lần nữa, Vạn thúc lại chuẩn bị thét lên.
Du Uyển không chút suy nghĩ nói: “Kéo ra ngoài!”
Lúc trị bệnh, lục thân không nhận!
Ảnh Lục với Ảnh Thập Tam nhận được tín hiệu của thiếu chủ nhà mình, tiến vào nhà kéo Vạn thúc chân đang run cầm cập ra ngoài.
Nói thực, không thể trách Vạn thúc hoảng sợ a, cây châm dài lại còn lớn như vậy rất đáng sợ nha, chân bọn họ cũng đang run lên đây.
Hai người đồng tình nhìn thiếu chủ nhà mình một cái, nháo đến như vậy là do chính người làm, người tự cầu nhiều phúc đi!
Ba người đi ra.
Lý Chính há hốc mồm, muốn nói rồi lại thôi, tuy ông không biết A Uyển có thể chữa bệnh cho người, nhưng Vạn công tử là ân nhân cứu mạng của A Uyển, nhất định A Uyển sẽ không lấy tính mạng của Vạn công tử ra nói đùa, nhất định là A Uyển đã nắm chắc mới làm.
Nghĩ như vậy, Lý Chính mới bình tĩnh trở lại, không nói đến vấn đề thực ra trước giờ ông chỉ thấy Du Uyển chỉ chữa trị cho động vật, cũng đi theo sau ba người kia ra ngoài.
Tất cả mọi người sau khi rời khỏi đây, chỉ còn mỗi Du Uyển với Yến Cửu Triêu trong phòng.
Du Uyển cầm cây châm dài hơ trên lửa đến đỏ bừng, lạnh nhạt nói: “Chờ một lúc nếu có đau, có kêu thì ta cũng không dừng lại, phải ráng mà nhịn lại.”
Yến Cửu Triêu nhíu mày: “Ngươi xác định?”
Không đợi Du Uyển mở miệng, hắn nhìn chằm chằm mặt Du Uyển, khóe môi tà khí câu lên: “Bản thiếu chủ đêm này kêu bao nhiêu lần, đến lúc đó sẽ cho ngươi kêu gấp đôi.”
Lời này nghe có chút là lạ...
Du Uyển đi tới bên giường, từ trên cao nhìn xuống hắn một cái: “Ngay cả Bồ Tát sang sông cũng khó bảo toàn tính mạng, bây giờ còn nghĩ cách giày vò ta? Có khả năng đó, thì trước tiên đem chân ngươi dưỡng tốt rồi nói sau!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.