Du Uyển theo bản năng ôm chặt tiểu chút chít trong lòng, một tay vươn ra muốn nắm lấy gì đó trên vách đá, nhưng chỉ bắt được một khối đá nhỏ.
Ba! Khối đá đó lại nứt ra.
Lần này nàng không còn bắt được gì nữa...
Trong thời khắc nghìn cân treo sợi tóc, một thân ảnh tráng kiện lăng không bay xuống, một tay ôm lấy vòng eo của Du Uyển, một tay kia b.ắ.n ra cái móc sắt sắc bén, móc lên cây đại thụ mọc trên vách đá dựng đứng.
Mặc dù không thấy mặt nhưng Du Uyển có thể nhận ra khí tức độc nhất vô nhị của hắn, cùng với mùi thơm nhàn nhạt của thuốc như có như không.
Vách núi cheo leo, sao hắn lại tới đây?
Làm sao phát hiện nàng mất tích? Lại còn có thể tìm được nàng?
Đang suy nghĩ thì Du Uyển cảm thấy hai người không ngừng đung đưa dưới nhành cây, Tiểu Tuyết Hồ bị dọa đến nỗi phải chui vào vạt áo của Du Uyển.
Cuối cùng thân hình hai người cũng ổn định lại, hắn nhàn nhạt mở miệng: “Ôm chặt.”
Việc quan hệ đến tính mạng, Du Uyển đương nhiên sẽ không già mồm, rất nhanh đã ôm chặt cái eo cường tráng của hắn.
Mặc quần áo thì thấy gầy, cởi thì thấy có thịt, đó chính xác là đang nói tới người nam nhân này a.
Du Uyển cách lớp áo cũng cảm nhận được từng khối cơ bụng, cũng không phải loại to con vạm vỡ, mà là loại cân xứng, vòng eo tam giác ngược trong lời đồn a.
Sao lại có nam nhân có dáng người tốt như vậy a...
“Ngươi, đừng có sờ loạn.” Yến Cửu Triêu ẩn nhẫn khàn giọng nói.
Du Uyển mặt không đổi sắc thu hồi tiểu lang trảo lại.
...
Yến Cửu Triêu chậm rãi thả dây trong thiên cơ hộp, dây này mặc dù không đủ dài để họ có thể xuống tới đáy vực, nhưng lúc đang hạ xuống thì phát hiện có một sơn động nằm trên vách đá.
Hai người nhanh chóng đi vào động.
Du Uyển móc trong bao đồ ra một cây châm lửa.
Trên đỉnh động có mấy con dơi đang treo ngược, bị ánh lửa dọa chạy. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hang động không lớn, có dấu vết của con người, nhưng có thể thấy được nơi này đã bị bỏ hoang từ lâu, còn có một đống cành khô để lộn xộn trong góc.
Du Uyển dọn dẹp mấy cành khô lại, lấy một ít lá khô bỏ vào giữa, giúp ngọn lửa lớn hơn.
Hàn khí trong động liền bị xua tan đi không ít.
Website TruyenLau.com
Hai người ngồi xuống cạnh đống lửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Du Uyển có chút đói bụng, nhưng măng dại cùng rau dại không biết đã rơi ở nơi nào, cũng may trong túi đồ vẫn còn túi nước.
Du Uyển cởi túi nước xuống, mở nắp bình, đang muốn ngửa đầu uống thì chợt nghĩ đến cái gì đó, đưa túi nước đến trước mặt Yến Cửu Triêu: “Cho ngươi.”
Yến Cửu Triêu nhìn nàng một cái. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Không biết có phải ảo giác của nàng hay không mà người này không giống ngày thường lắm, trở nên có chút... khiến người khác không dám trêu chọc.
Du Uyển nghĩ rằng hắn ghét bỏ đồ nàng đã dùng qua, giải thích nói: “Tôi biết thiếu chủ đã không màng tính mạng cứu tôi, túi nước này đã được rửa qua, tôi còn chưa uống ngụm nào a.”
Yến Cửu Triêu tiếp nhận túi nước, ngửa đầu uống mấy ngụm.
Du Uyển nhìn hầu kết của hắn chuyển động, tâm thần nhộn nhạo, nhất định là hắn chạy tới cứu mình nên mình mới cảm động sâu sắc, bằng không thì làm sao chỉ nhìn hắn uống nước thôi mà cũng thấy cảnh đẹp ý vui...
Yến Cửu Triêu uống xong, trả túi nước lại cho Du Uyển.
Du Uyển... Du Uyển bỗng nhiên không muốn uống.
“Ngươi ghét bỏ bản thiếu chủ?” Yến Cửu Triêu nhàn nhạt nhìn qua chỗ Du Uyển.
Du Uyển đang bỏ túi nước vào túi đồ thì hơi dừng lại: “Không có.”
Yến Cửu Triêu nói: “Vậy sao ngươi không uống? Hay là hy vọng bản thiếu chủ đút ngươi uống?”
Đút làm sao?
Miệng đối miệng sao?
Du Uyển bị sặc.
Du Uyển lập tức lấy túi nước ra, mở nắp bình, dưới cái nhìn bá đạo cùng soi mói của Yến Cửu Triêu, ngoan ngoãn uống hết nước.
Ánh mắt của Yến Cửu Triêu trầm xuống, lướt qua một tia thâm ý khiến người khác phải rùng mình.
Tiểu Tuyết Hồ leo ra, mộng bức nhìn cái bóng của mình trên đất, thỉnh thoảng duỗi cái móng nhỏ gãi đầu một cái, bộ dạng đó ngốc manh vô cùng.
Đống lửa không cháy được bao lâu liền tắt, hàn khí trong sơn động lại cuốn tới, hơn nữa tới nửa đêm trời bắt đầu mưa.
Sơn động càng lúc càng lạnh.
Tiểu Tuyết Hồ ghé lên đùi Du Uyển, ngủ vù vù, nhưng hôm nay tiểu ấm lô đầy lông này cũng không chống đỡ nổi mưa xuân lạnh thấu.
Du Uyển không tự chủ nhích tới gần Yến Cửu Triêu.
P/S: Thành thật cám ơn các bạn đã theo dõi truyện!
Có một đoạn thời gian mình ngưng edit là vì phải làm nhiều job cùng lúc nên không có thời gian edit truyện. Giờ mọi chuyện đã ổn hơn nên mình lại tiếp tục. Cám ơn các bạn đã ủng hộ cho mình trong thời gian qua!!! Love love...
Với lại mùa tết này thời gian ra chương của mình hơi lộn xộn nha mọi người! Do nhà có em bé nên không ra chương đều đều được. Mong mọi người thông cảm.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.