“Quy Đức Lang tướng?” Ngô Tam buồn bực, doanh địa của bọn họ khi nào lại xuất hiện nhân vật này?
Binh sĩ ai nha một tiếng, “Ngươi vừa mới đi tuần tra, còn chưa nghe nói? Lão Nhan được khâm điểm là tòng Ngũ phẩm Quy Đức Lang tướng!”
Ngô Tam lại hít thêm một ngụm khí lạnh.
Lão Nhan hắn biết, cùng một dạng với lão Du, cũng là Bách phu trưởng ở Bắc doanh, cũng là một lựa chọn trong lần thăng chức lên Thiên phu trưởng lần này, nhưng cái họ Nhan kia là tội nô, thân phận so với lão Du còn không bằng, chớ nói chi quân công của lão Du còn mạnh hơn hắn biết bao nhiêu lần, vốn là hắn không có cửa thăng lên làm Thiên phu trưởng, sao mới nháy mắt có một cái, liền vượt nhiều cấp như vậy? Trở thành tòng Ngũ phẩm Quy Đức Lang tướng? Sao lại được khâm điểm?
Binh sĩ mặt đầy hâm mộ nói: “Nghe nói nữ nhi của hắn trở thành phu nhân của Yến thiếu chủ, vì không muốn ủy khuất Yến thiếu chủ, nên Thánh thượng mới đặc biệt tấn thăng cho cha nàng.”
“Lão Đặng đầu ngươi biết? Là lão Nhan, không, hiện tại nên gọi là Quy Đức Lang tướng, hắn là tâm phúc của Quy Đức Lang tướng, tướng thăng thì hắn cũng thăng! Ai nha, Quy Đức Lang tướng thật giỏi, biết vậy lúc trước ta cũng đi theo hắn...”
Tâm phúc? Phi phi! Chỉ là con ch.ó theo đuôi thôi!
Tài giỏi? Còn không giỏi bằng một đầu ngón tay của lão Du.
Nghĩ đến lão Du, vị trí Thiên phu trưởng cứ như vậy mà bị một lão đầu giảo hoạt cướp đi, Ngô Tam tức muốn bể phổi.
Ngô Tam cắn răng hồi lều trại, nhìn người đang yên lặng gặm màn thầu ăn dưa muối, phảng phất như cái gì cũng không nghe thấy, hắn đè xuố.ng hỏa khí nói: “Lão Du, ngươi đừng khổ sở!”
“Ân.” Du Thiệu Thanh nói.
Một đoàn người Du Uyển quay lại thôn là lúc trời đã chạng vạng tối, từng nhà từng nhà đều đã nổi lửa nấu cơm, trong thôn khói bếp lượn lờ, thời gian buôn dưa của các đại thẩm cũng đã qua, đối với chuyện Du Uyển và nhà đại bá cùng xuất hiện chỉ thấy lạ chứ không ai nói gì.
Hôm nay nhà xông thịt khô, đại bá mẫu cả ngày đều đợi ở nhà Du Uyển, cơm tối cũng nấu ở đây.
TruyenLau
“Hôm nay buôn bán thế nào?” Đại bá mẫu hơi thấp thỏm hỏi, đây là lần đầu tiên trượng phu xuất đầu lộ diện ở trên trấn, từ khi ông bị thương ở chân liền không ra khỏi nhà nửa bước, bà lo lắng sợ ông lại xảy ra chuyện.
Đại bá cười nhẹ nhàng, đem túi tiền kiếm được đặt lên bàn.
Đại bá mẫu mở ra, lập tức kinh sợ: “Làm sao lại nhiều như vậy?”
Đại bá tinh thần phấn chấn nói: “Đều bán hết, nước sốt cũng bán sạch.”
Vị phụ nhân của Trấn Bắc tướng quân phủ mở hàng, về sau mấy vị khách nhân không mua được thịt kho cũng tranh nhau bắt chước, mua nước sốt về tự nấu. TruyenLau
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nước sốt không nhiều, giá tiền lại không cao, nhưng cái hình ảnh tranh đoạt kia, đại bá đã từng làm đầu bếp ở Kinh thành chưa từng thấy qua.
“Nhiều như vậy... đều bán sạch?” Đây chính là nửa con heo, tính cả bộ đồ lòng a! Đại bá mẫu lại hỏi, “Lòng lợn cũng bán hết sao?”
Trong thôn luôn là bữa có bữa không, lòng lợn cũng trân quý, khi đói đến sợi cỏ cùng đất cũng có thể ăn, thế nhưng trên trấn lại không giống vậy, bọn họ sẽ không bao giờ vừa mắt chỗ lòng lợn đó.
TruyenLau
Du Uyển từ trong thâm tâm tán dương: “Đại bá làm đồ ăn quá ngon, một chút mùi lạ cũng không có, mọi người ăn xong còn nói ngon hơn cả thịt kho!”
Đại bá cười đến mức không phân biệt được đông tây nam bắc, không biết là đắc ý trù nghệ của mình, hay là nhận được lời khen của Du Uyển.
Đại bá mẫu đè xuố.ng khóe môi đang nhếch dần lên, nguýt ông một cái: “Giữ đức hạnh!”
Về sau, Du Tùng kể đến chuyện Xuân Chi và bộ khoái, đại bá mẫu nghe mà hãi hùng khiếp vía.
“May mắn là có vị tiểu thư của phủ tướng quân, nên người của huyện nha mới không dám làm khó dễ chúng ta nữa.” Du Tùng nói, “Hạ nhân của nàng ta cũng không kiêu ngạo, ôn hòa lại hiểu lễ, có thế thấy nàng ấy cũng như thế, nàng ta còn thay tam thúc và những người đi sung quân nói chuyện, để cho mấy người bộ khoái không dám ức h.i.ế.p dân chúng như chúng ta.”
“Thực là người tốt a.” Đại bá mẫu cảm khái.
“Không, a tỷ con mới là tốt nhất!” Tiểu Thiết Đản đứng thẳng lên nói, mặc dù có hơi nhỏ con.
“A tỷ tốt.” Tiểu khuê nữ bập bẹ.
Du Uyển bị chọc cười, nàng là lớp người quê mùa, sao có thể so sánh với thiên kim của phủ tướng quân? Tiểu hài tử thật là khờ đến đáng yêu a.
Nàng nhéo nhéo gương mặt của đệ đệ: “Không phí công a tỷ thương hai đứa, đến, nhìn xem a tỷ mang gì về cho hai đứa nè?”
Nàng vừa nói, vừa lấy hai gói giấy nhỏ trong sọt ra.
Tiếu Thiết Đản con mắt lập tức trừng lên: “Bánh quế!”
“Muốn ăn.” Tiểu khuê nữ rất trực tiếp.
Tiểu Thiết Đản lôi kéo muội muội, hai đứa vui vẻ mà ăn bánh quế.
Khương thị mỉm cười nhìn bọn họ, khuôn mặt tràn đầy ôn nhu.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.