Mặc dù nghe hơi lạ nhưng lại có thể xông đến ba vị trí đầu...
Tần gia lại tiếp tục rót cho mình một ly trà, nói: “Đúng rồi, một vòng này được sử dụng nguyên liệu nấu ăn của mình, các ngươi đã nghĩ kỹ sẽ dùng cái gì chưa?”
Du Uyển lấy trong bao quần áo ra một cái vò nhỏ: “đậu nhựa thối du ký a (chao đó mọi người)!”
Đây là thương nghị kín đáo của họ, sàng lọc chọn nước sốt, một lượng lớn tương, vây cá và đậu hũ thối, những thứ này sẽ tạo ra một sự kinh diễm a.
So với đậu hũ thối kia thì chao có độ dẻo hơn, cũng không lấn công đoạt vị ‘mùi’ của đậu hũ thối, hơn nữa còn tăng độ ‘thơm’, đương nhiên nếu trù nghệ đủ cao.
Tần gia đã nếm qua đậu nhựa của Du gia, nhưng đó là phối với đậu hũ thối chiên giòn, mặn mặn lành lạnh, mùi thối bắt mũi, cảm giác trơn mềm trong miệng, không biết cái vò nhỏ này sẽ tạo ra tuyệt tác thế nào? Không biết có thối như mình tưởng tượng không?
Đậu hũ thối vốn đã thối, phối với đậu nhựa cũng không có gì để nói, nhưng chỗ nguyên liệu nấu ăn này...
Tần gia hắng giọng một cái, “Khụ! Các ngươi không muốn đổi sang cái gì khác sao? Ta nghe nói Đỗ nương tử đem theo nước sốt hoa hồng.”
Nước sốt hoa hồng được làm từ cánh hồng tươi nghiền nhuyễn, ngâm chung với đường trắng tạo ra nước sốt, phía trên lại bỏ thêm một tầng mật ong, cảm giác ngọt ngào cùng với hương hoa tràn khắp răng môi, là một loại nguyên liệu nấu ăn cao cấp.
“Không đổi.” Người Du gia trăm miệng một lời.
“...” Tốt a, mọi người cao hứng là được.
Đây là vòng cuối của ngày hôm nay, thắng được ngày hôm nay sẽ được thi đấu với Bảo Thần Trù, thắng hay không thắng nói sau, chỉ cần được đứng chung một sàn đấu với Bảo Thần Trù, đã có thể khiến danh tiếng của người đó vang xa.
Uy Viễn tửu điếm cùng với Túy Tiên cư giống như con hắc mã đi thẳng vào vòng này, nhưng không có ai xem trọng bọn họ, tất cả đều đoán họ sẽ thành bàn đạp cho Đỗ nương tử.
“Ai nói?” Bạch Đường đi ra khỏi phòng nhỏ, đối với những khách nhân ở hành lang đang bàn tán, nàng gầm lên: “Có biết đầu bếp của Túy Tiên cư là ai không? Là Du sư phó bị Thiên Hương lâu ăn cắp thực đơn! Năm món chiêu bài ở Thiên Hương lâu là do ông ấy làm ra! Cái gì mà bàn đạp? Đỗ nương tử làm bàn đạp cho ông ấy còn nghe được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Một thanh niên trong đám khách nhân nhảy ra: “Nha đầu vô tri từ đâu đến? Đỗ nương tử thế nhưng là đệ tử chân truyền của Bảo Thần Trù! Ông ta với Đỗ nương tử có thể đánh đồng với nhau sao? Huống chi ta nghe nói, năm món chiêu bài là ông ta làm chưa tới, nhưng chân chính làm cho món đó hoàn mỹ là nhờ Dương đại trù, không có Dương đại trù thì ai biết tới ông ta?”
“Ngươi... ngươi... ngươi nói bậy!” Bạch Đường tức muốn nổ phổi, đám người này là ai? Còn dám bôi đen Du sư phó?
“Tiểu thư, đừng tranh cãi nữa.” Thôi chưởng quỹ khuyên nhủ.
Website TruyenLau.com
Bạch Đường thở phì phò nói: “Ta nói sai cái gì? Là ta nói cái gì không đúng? Đám người này đều là người không có đầu óc!”
“Ai không có đầu óc? Nha đầu nhà ngươi có biết nói chuyện hay không?” Lại có thêm một khách nhân mở miệng.
Bạch Đường khiến nhiều người tức giận, Thôi chưởng quỹ thấy không ổn, khuyên tiểu thư nhà mình quay về phòng nhỏ.
Thôi chưởng quỹ ngữ trọng tâm trường nói: “Ai nha, tiểu thư, người tội gì chấp nhặt với bọn họ? Là ngựa c.h.ế.t hay ngựa sống còn phải đợi xem kết quả nha.”
“Ta biết! Nhưng ta bực!” Bạch Đường vừa nói vừa đẩy cửa sổ ra, nhô đầu ra ngoài, nhìn lên trên, đừng tưởng nàng không biết Nhan Như Ngọc ở ngay trên lầu, nàng ta đang nhìn chằm chằm vào người Du gia đặng muốn chê cười họ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cuộc thi chưa bắt đầu mà đã có không ít người đến cửa phòng Nhan Như Ngọc và Đỗ nương tử chúc mừng.
Nhan Như Ngọc đã có tính toán của bản thân, cửa hàng của Nhan gia sau khi bị định tội đều bị sung công, chẳng qua hiện tại đã được hoàn trả, trong đó có không ít tửu điếm và tửu lâu, nếu Đỗ nương tử có thể thắng thì đối với nàng đó cũng là chuyện tốt.
“Ta trước chúc mừng Đỗ nương tử, sau đó sẽ mang lên hai bàn rượu để ăn mừng a!”
“Nhất định nhất định!” Nhan Như Ngọc ôn nhu cười một tiếng.
“Đỗ nương tử có lòng tin không?”Sau khi đám người đến chúc mừng rời đi, Nhan Như Ngọc nhẹ giọng hỏi Đỗ nương tử ngồi một bên.
TruyenLau.com
Đỗ nương tử gật đầu: “Ta khổ luyện bấy lâu chỉ vì một ngày này, nhất định ta sẽ thắng.”
Nhan Như Ngọc cười hỏi: “Lấy thanh danh của Đỗ nương tử, còn để ý một trận đấu nhỏ như vậy sao?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.