Du Uyển lên tiếng: “Đại bá từng đấu với ông ấy chưa?”
Du Phong thở dài: “Chuyện đó thì không có, ba năm trước đây, ông ấy...”
“Ông ấy làm sao?” Du Uyển nhìn về phía Du Phong.
Du Phong cũng chỉ nghe qua tin đồn, không xác định lắm nói: “Ông ấy đi tìm nhi tử thất lạc nhiều năm, cha huynh đi tìm muội, cả hai đều vô duyên không thể thi đấu.”
“Làm sao con ông ấy cũng mất tích?” Du Uyển hỏi.
Du Phong nhíu nhíu mày: “Nghe nói vừa sinh ra liền thất lạc, qua mấy chục năm cũng không tìm được, lần trước trước khi thi đấu thì ông ấy nhận được tin tức, ném Thiên Hương lâu mà bỏ đi, Thiên Hương lâu thiếu chút nữa là thua trận.”
“A.” Du Uyển không hề có hứng thú với gia sự của Bảo Thần Trù, dù sao cũng không phải là gia gia của nàng.
Du Uyển trừng mắt nhìn: “Tất nhiên đại bá chưa từng luận bàn với ông ấy, thì làm sao đại ca biết được người thắng là ông ấy, mà không phải là đại bá? Đại ca cũng đừng tự hạ thấp mình mà nâng uy phong của người khác lên như vậy.”
“Đúng vậy! Ngươi tiểu tử này đừng có tự diệt uy phong của chính mình!” Đại bá cầm quải trượng, mặt kiêu căng đi vào nhà chính, “Không phải chỉ là một lão già họm hẹm thôi sao? Cha ngươi còn phải sợ ông ta sao?”
Du Phong bị cha mình mắng, ủy khuất đến mức mặt còn đen hơn đ.í.t nồi.
Du Uyển cười cười đi giúp đại bá mẫu làm việc nhà.
Bên trong nhà chính không còn Du Uyển nữa, đại bá liền hướng nhi tử vươn tay: “Dìu ta một chút!”
Du Phong tiến lên đỡ cha mình: “Cha, người thế nào rồi?”
Hai chân đại bá mềm nhũn, nơm nớp lo sợ hỏi: “Thật sự Bảo Thần Trù sẽ tới sao?”
“...” Khóe miệng Du Phong co giật liên hồi, hồi nãy ai nói không sợ a?
Du Uyển có mười phần lòng tin vào đại bá, đừng nói là một Bảo Thần Trù, mười người cũng không phải là đối thủ của đại bá!
Nàng hồn nhiên không biết đại bá đã bị hù đến mức run chân...
“Bảo Thần Trù thật sự lợi hại như vậy sao?” Du Phong buồn bực hỏi, lấy trù nghệ của cha hắn, còn chưa có để ai vào mắt đâu.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Đại bá vỗ vỗ n.g.ự.c nói: “Vị Thần Trù này am hiểu không phải là những món ăn bình thường.”
“Vậy thì là cái gì?” Du Phong hỏi.
Website TruyenLau.com
“Dược thiện.” Đại bá nói, “Lời đồn nói rằng nếu ăn được một bữa dược thiện của ông ấy, tuổi thọ sẽ được kéo dài thêm mười năm, so với linh đan diệu dược còn hiệu nghiệm hơn, ngươi nói cha ngươi có thể so với ông ấy sao?”
Du Phong líu lưỡi: “Có thật sự khoa trương như vậy không?”
Đại bá bất đắc dĩ thở dài: “Ta đây làm sao biết rõ? Ông ấy không bao giờ tùy tiện nấu dược thiện, ta cũng chưa bao giờ nhìn thấy chứ đừng nói hưởng qua, đồ ăn bình thường làm sao có thể so sánh được.”
Du Phong bắt đầu lo lắng cho sinh ý của nhà mình, Bảo Thần Trù lợi hại như vậy, chẳng phải bọn họ chắc chắn sẽ thua sao? Thua thì tiền đậu hũ thối... TruyenLau
Thật, thật đau lòng a!
Du Uyển còn chưa biết đậu hũ thối nhà mình đang nằm trong vòng nguy hiểm, nàng đáp ứng cung cấp cho Tần gia, cũng không giới hạn những tửu lâu nằm trong Kinh Thành, những thành trì xung quanh cũng có mấy chi nhánh của Túy Tiên cư, ý của Tần gia là Du Uyển có thể sẽ phải cung cấp hàng cho những chi nhánh đó bất cứ lúc nào, hắn muốn bao nhiêu thì còn tùy vào hắn, giá tiền thì sau khi thi đấu mới có thể quyết định.
Du Uyển đi nhà kho kiểm tra một chút, phát giác hàng có sẵn không nhiều.
Họ có tổng cộng bảy trăm cân đậu hũ thối cùng với ba mươi vò đậu nhựa, số lượng này miễn cưỡng đủ để họ cung cấp hàng trong một ngày, sản lượng của họ mấy ngày nay không thể đi lên, ngoại trừ những người mới vào nghề, cùng với tay nghề không đủ thành thạo, thì công cụ để làm cũng là một nan đề, ví dụ bọn họ ép đậu nành phải dùng đá để nghiền, theo Du Uyển thì dùng nó rất chậm.
Không biết cổ đại có bán máy nghiền đậu nành không? Không có thì nàng đành phải đi đến tiệm làm sắt chế một cái.
Nói đến sắt thì Du Uyển liền nhớ tới quả thiết cầu mà Bạch Đường cầm tới, mấy ngày nay vội vàng làm hàng, quên đem thứ đó qua cho Yến Cửu Triêu nhìn một chút.
Đêm đã xuống, không biết hắn ngủ hay chưa?
Lúc gần đến cửa chính thì Du Uyển hơi dừng chân lại, cuối cùng vẫn quyết định đi qua gõ cửa.
Nhưng không có ai trả lời.
Du Uyển lại đi ra cửa sau, nàng với ba tiểu bánh bao thường gặp nhau ở cửa sau, bởi vậy cửa này không bao giờ khóa, ai ngờ lúc nàng đi qua thì cửa đã bị khóa.
Hay là... họ đi rồi?
Yến Cửu Triêu xác thực đã đi, đi vô cùng vội vàng, bởi vì Hoàng đế bị bệnh.
Mấy ngày nay Hoàng đế bị nhiễm phong hàn, miễn cưỡng chống đỡ lên triều, hôm nay sau khi bãi triều thì bệnh tình càng thêm nặng, bỗng nhiên té xỉu ngay trên giường rồng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.