Du Uyển chưa kịp nhìn lần thứ hai, người áo đen tức giận do bị cào, nhấc thanh bảo kiếm lên, hướng tiểu chút chít đã đánh lén hắn kia mà c.h.é.m tới.
Tiểu Tuyết Hồ cả kinh, lông hồ sắp rụng!
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Du Uyển đạp một cước vào bụng hắn ta, khiến hắn phải lui lại mấy bước!
Du Uyển thất kinh, kiếp trước tốt xấu gì nàng cũng luyện võ bảy tám năm, lại cực kỳ tinh thông cận chiến, bản thân nàng tụ lực vào một cước này, nếu đổi lại là người khác thì đã sớm ngất tại chỗ, nhưng vừa rồi chỉ có thể bức lui hắn được mấy bước.
Đêm nay chẳng lẽ thật sự muốn nàng giao cái gì ‘Cẩm nang’, mới bằng lòng bỏ qua sao?
Không, nếu như hắn đã che mặt đến thì cũng không hy vọng người khác thấy khuôn mặt của hắn, mà nàng đã thấy.
Như vậy đêm nay, sẽ có người phải chết.
Người áo đen công kích lần nữa, Tiểu Tuyết Hồ quấn lấy hắn.
“Tránh ra! Ta muốn thả độc!” Du Uyển quơ lấy một cái chậu nhỏ, tạt mạnh về phía người áo đen.
Tiểu Tuyết Hồ nhanh nhẹn né qua một bên.
Người áo đen nâng một cái bàn lên, ngăn trở độc dược của Du Uyển!
Du Uyển thừa dịp lúc này hắn không tấn công được, cúi người xuống lấy thanh liêm đao giấu dưới gầm giường.
Người áo đen ngửi được mùi khai của nước tiểu mới biết bị chơi, phẫn nộ, lần nữa đánh g.i.ế.c về phía Du Uyển, Du Uyển dùng liêm đao chống ngay cổ hắn, “Nhúc nhích nữa ta sẽ cắt đầu ngươi xuống!”
Tiểu Tuyết Hồ cáo mượn oai hùm mà đứng sau lưng Du Uyển làm một cái thủ thế cắt cổ!
Người áo đen tay trái hơi động một chút, một mũi ám khí trượt vào lòng bàn tay.
“Còn có nơi này.” Du Uyển nhàn nhạt nói. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Người áo đen cảm thấy đũng quần mát lạnh, cúi đầu xuống nhìn thì thấy không chỉ hắn có giấu huyền cơ trong tay trái, mà nàng cũng có, không biết từ lúc nào trong tay Du Uyển nhiều hơn một cây chủy thủ, đang chống đỡ ở chỗ tiểu nhị của hắn.
Giận dữ, xấu hổ đến cực điểm, gân xanh trên trán cũng nổi lên!
Nhưng ngay lúc Du Uyển đang cảm thấy mình nắm chắc chiến thắng trong tay thì sau lưng truyền đến âm thanh ma quỷ: “Nếu như ngươi không muốn mệnh của mấy đứa nhóc này thì cứ ra tay!”
Cuối cùng lại thêm một tên sát thủ xông vào, hắn tiện tay xách một tiểu bánh bao đang ngủ say lên: “Bỏ đao xuống, nếu không ta sẽ g.i.ế.c nó.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Du Uyển thần sắc không gợn sóng nói: “Nếu như các ngươi không muốn lấy lại cẩm nang thì cứ động thủ.”
Hai tên áo đen đồng loạt híp mắt.
Hai người trao đổi ánh mắt với nhau, bọn hắn muốn đồng thời ra chiêu, ngoài phòng vẫn còn huynh đệ của bọn hắn, chỉ cần người áo đen nguyện ý hy sinh thì tỷ lệ thành công của họ rất lớn.
Sát thủ huýt sáo. TruyenLau
Nhưng khiến người ta kinh ngạc là ngoài phòng lại nghe thấy tiếng rên rỉ thống khổ.
Hai người biến sắc, không kịp phản ứng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thì một cái phi tiêu phá cửa sổ bay vào, đ.â.m thẳng vào cổ tay của tên sát thủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Sát thủ liền buông tiểu bánh bao ra, đứa nhỏ lập tức ngã xuống dưới.
Du Uyển không thèm để ý đến người áo đen, ném liêm đao, bổ nhào qua ôm lấy đứa bé.
Người áo đen thấy mình được tự do, nhưng chưa kịp đợi hắn xuất thủ thì một đường ngân tuyến ghim chặt cổ hắn, hắn biến thành cái xác bị lôi ra ngoài.
Về sau, tên sát thủ kia cũng bị đường ngân tuyến này ghim chặt cổ lôi ra theo.
Chờ đến lúc Du Uyển dỗ tiểu bánh bao đang ngủ say thả lại vào trong chăn, sau đó chạy ra ngoài cửa, lúc này bên ngoài làm gì còn bóng dáng của sát thủ, chỉ có một thanh niên nhìn có chút quen quen.
“Ở phủ Thiếu Chủ ta đã gặp qua ngươi.” Du Uyển nói.
Hộ vệ chắp tay: “Ta gọi là Ảnh Thập Tam, là hộ vệ của thiếu chủ.”
Du Uyển ồ một tiếng: “Ngươi vẫn luôn ở gần đây sao?”
Ảnh Thập Tam hơi dừng một chút: “...Đúng.”
Sơn lâm biệt viện... cũng coi như phụ cận a?
Thiếu chủ đêm nay nghỉ ngơi ở đó.
Nhưng nếu nghiêm túc mà nói thì không tính là gần, chạy tới đây cũng rất khó khăn.
“Những người kia đâu?” Du Uyển hỏi.
“Ảnh Lục sẽ xử lý sạch sẽ.”
Đã có người xử lý thì không nhọc Du Uyển quan tâm.
Du Uyển lại hỏi: “Bọn họ là ai? Ta thấy trên mặt hắn có một hình xăm rất kỳ quái.”
Ảnh Thập Tam cũng lộ vẻ nghi hoặc: “Bọn họ là sát thủ của Thiên Cơ sát, thiếu chủ với bọn họ không có ân oán, không biết vì sao lần này bọn họ lại tới tìm tiểu công tử.”
Du Uyển há to miệng, không dám nói cho hắn biết, Thiên Cơ sát đến đây không phải do thiếu chủ nhà ngươi.
“Thiên Cơ sát này lợi hại lắm sao?” Nếu như lợi hại thì nàng phải cân nhắc...
Ảnh Thập Tam nói: “Đã từng là Thiên Cơ sát.”
Du Uyển không hiểu nhìn hắn.
Ảnh Thập Tam lạnh lẽo nói: “Qua đêm nay, trên đời này sẽ không còn Thiên Cơ sát.”
Đây là muốn diệt môn a...
Đắc tội với Yến Cửu Triêu, kết cục thật là thảm...
“Du cô nương có vấn đề gì sao?” Ảnh Thập Tam hỏi.
“Không có.” Du Uyển quyết định đem bí mật nho nhỏ kia nhét vào bụng tiêu hóa.
Đừng trách lòng dạ Du Uyển độc ác, sát thủ Thiên Cơ sát suýt chút nữa là g.i.ế.c tiểu bánh bao, không chỉ một mà tới tận hai lần.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.