“Nguyên lai là đại bá của Vạn công tử a...” Đỗ Kim Hoa đưa cái rổ trong tay ra, “Nhà tôi có làm chút bánh bao, bánh ngô và bánh nhân thịt!”
Vạn thúc hiếm lạ mấy thứ này?
“Tôi để trên bàn a!” Đỗ Kim Hoa không mời mà tự bước vào nhà, vừa đi vừa quan sát mọi thứ trong phòng, một bên lại đặt rổ lên bàn trong nhà chính.
Bà đối với hoàn cảnh của Vạn gia hoàn toàn hài lòng, chí ít nơi này cũng được dọn dẹp sạch sẽ, theo bà xem xét thì đúng là nhà của thư sinh, không có vàng bạc đá quý, xem chừng không có tiền bằng La gia.
“Sao không thấy cha nương của Vạn công tử a?” Đỗ Kim Hoa hỏi.
“Không có ở đây.” Vạn thúc nói.
Đỗ Kim Hoa hai mắt lóe lên, không có cha nương mà có đại bá, chẳng lẽ cha nương c.h.ế.t rồi?
“Ngươi là ai? Tìm cháu của ta có chuyện gì?” Vạn thúc hỏi lần thứ hai, hắn có chút không thích người diễn xuất, ngữ khí bắt đầu không tốt.
Đỗ Kim Hoa vẫn không nghe ra, cười đáp: “Tôi là em dâu của A Hương, tôi tìm Vạn công tử cũng không có việc gì, chẳng qua muội phu của tôi cũng có một nhi tử đang thi khoa khảo, nghe nói học thức của Vạn công tử rất tốt, muốn thỉnh giáo hắn một chút.”
Lời này nếu nói với người khác thì chắc họ sẽ tin, nhưng Vạn thúc là ai? Ở Lãnh cung bồi Yến vương và Đế Vương từ hồi niên thiếu, tạo ra một lão thái giám không ai địch lại, sẽ không nhìn ra rắp tâm khác của bà ta sao?
Quả nhiên, Đỗ Kim Hoa không hỏi bao lâu, ở ngoài cửa liền xuất hiện một thiếu nữ thanh tú, nhìn qua có lẽ khoảng mười sáu mười bảy tuổi, không cách Du cô nương bao nhiêu niên kỷ, lại được nuông chiều hơn Du cô nương, mặc đồ tơ lụa, mang vàng bạc châu báu, một cái nhăn mày hay một nụ cười đều hiển thị sự ngây ngô cùng mềm mại.
“Nương, người ở chỗ này a? Mọi người đều đang chờ người ăn điểm tâm a.”
Quách Tiện Nguyệt có chút khẩn trương nói.
Nàng ta vừa tới gần ngôi nhà này thì tim liền đập bịch bịch, nhưng nương bắt nàng phải tới cửa lộ mặt.
Đỗ Kim Hoa thỏa mãn nhìn nữ nhi một chút: “Nguyệt nhi a, mau vào chào hỏi, đây là đại bá của Vạn công tử.”
Quách Tiện Nguyệt cúi đầu đi lên, quỳ gối thi lễ một cái: “Vạn đại bá.”
“Nữ nhi của tôi, Nguyệt nhi.” Đỗ Kim Hoa tự hào nói.
Tiếp đó ông ta hẳn sẽ hỏi nữ nhi bà bao lớn, có hôn phối hay chưa...
Đến lúc đó bà sẽ thuận nước đẩy thuyền mà nói, nữ nhi bà mười bảy, do không nỡ xa nữ nhi nên mới một mực giữ bên người, bất quá cũng đang cân nhắc đến chuyện chung thân đại sự.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nào biết Vạn thúc cười thoải mái nói: ‘Nhìn không khác niên kỷ của Du cô nương lắm, chắc đã có hôn phối rồi? Đến lúc đó nhớ mời tôi đến uống chén rượu mừng a!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Đúng là lời cự tuyệt trực tiếp!
...
Đỗ Kim Hoa giận quá chừng, lôi kéo nữ nhi ra khỏi Vạn gia. TruyenLau
“Lão già mắt mù!” Đỗ Kim Hoa thực sự là bị tức chết, xưa nay chỉ có bà không nhìn trúng người khác, còn chưa có ai dám không chịu nữ nhi bà!
“Nương!” Quách Tiện Nguyệt đã sớm khóc, không biết là khóc do quá mất mặt, hay là khóc vì kế hoạch thất bại.
Website TruyenLau.com
Đỗ Kim Hoa khẽ nói: “Lão già kia thì biết cái gì? Cũng không phải cha ruột của Vạn công tử, ông ta có thể quyết được cái gì? Hôm nay là do nương thất sách, không ngờ không thấy Vạn công tử, còn bị đại bá hắn thò một chân vào, con yên tâm, chỉ cần Vạn công tử gặp con, chắc chắn sẽ động tâm!”
Đỗ Kim Hoa lại tính toán một phen, cuối cùng mới dỗ Quách Tiện Nguyệt nín khóc được.
Đỗ Kim Hoa nói Quách Tiện Nguyệt về nhà đại bá trước, bà sẽ về sau.
Nhớ năm đó Quách gia cũng không đồng ý cho Quách Đại Hữu cưới bà, nói tính cách bà quá mạnh mẽ, không phải là người dễ sống chung, nhưng lúc đó bà khiến Quách Đại Hữu mê mệt, Quách Đại Hữu quyết không phải bà không cưới, hôn sự này cuối cùng cũng thành.
Bây giờ bà định lặp lại chiêu cũ, ra tay từ trên người Vạn công tử.
Bà ta đi dạo ra phía sau của rừng tre.
Trùng hợp lúc này Du Uyển cũng cõng cái sọt đi ra từ nhà bếp.
“Du cô nương!”
Là giọng của Vạn thúc.
Đỗ Kim Hoa trốn phía sau một cây đại thụ.
“Vạn thúc.” Du Uyển xoay người, mỉm cười chào hỏi.
“Du cô nương muốn đi đâu?” Vạn thúc nhìn cái sọt trên lưng nàng.
Du Uyển nói: “Con lên núi đào một chút măng mùa xuân và rau dại.”
Vạn thúc cười ha hả đem một cái bát sứ được che kín đưa cho nàng: “Đây là chút bánh ngọt a giao, giúp nương của con bồi bổ thân thể.”
Không đợi Du Uyển cự tuyệt, Vạn thúc lại nói: “Chỗ chúng ta toàn là nam nhân, không ăn được mấy cái này, con giữ đi.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.