Đỗ nương tử nói: “Người ta muốn thắng cũng không phải ai xa lạ, là chính ta, ta muốn chứng minh với sư phụ rằng ta có thể thừa kế y bát của ông.”
Y bát của Bảo Thần Trù.
Đúng rồi, nhi tử của Bảo Thần Trù mất tích, nhiều năm đi tìm như vậy vẫn không có kết quả, tuổi tác của ông ta cũng đã cao, sinh thời sợ rằng không thể đoàn tụ với nhi tử của mình, y bát của ông ta cũng không có ai kế thừa, ngoại trừ đệ tử đắc ý nhất là Đỗ nương tử thì không còn người thứ hai.
Nhan Như Ngọc quả thực vui như muốn nở hoa, mời được Đỗ nương tử trở về, lại có được y bát của Bảo Thần Trù, nàng đây là gặp được vận khí thần tiên gì vậy?
Đỗ nương tử nhìn tay mình: “ Sư phụ chưa đủ hài lòng với tay nghề của ta, nhưng bây giờ ta tin tưởng rằng ông sẽ có cái nhìn khác về ta.”
Giờ thi gần sát, vì biểu đạt bản thân mình coi trọng Đỗ nương tử nên Nhan Như Ngọc tự mình đưa Đỗ nương tử xuống lầu, lúc ra đại đường thì đụng phải Du Uyển và Du Phong.
Hai ngày thi đấu này, hai huynh muội họ đã nhận ra Đỗ nương tử, về phần Nhan Như Ngọc, nàng ta có hóa thành tro thì họ cũng nhận ra.
Đỗ nương tử đang ôm một cái bình sứ thanh hoa vô cùng tinh xảo, không cần nói cũng đoán được đó chắc chắn là nước sốt hoa hồng, ngay cả cái bình cũng tinh xảo đến mức không tưởng, khắp nơi đều lộ ra một vẻ cao quý thượng lưu không gì tả nổi.
So với nhau, Du Uyển liền không để lộ cái vò mình đang ôm trong n.g.ự.c ra.
Nhan Như Ngọc nín cười, liếc Du Uyển một chút: “Du cô nương đã chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn tốt chưa?”
Du Uyển lạnh nhạt nói: “Nói cho ngươi biết cũng không sao, đậu nhựa, ngươi đã nếm qua chưa?”
Tất nhiên Nhan Như Ngọc chưa bao giờ nếm qua, nhưng nàng mẫn cảm thấy Đỗ nương tử giật giật mi tâm.
Chẳng lẽ cái gọi là chao gì đó, lại khiến Đỗ nương tử sinh ra lòng kiêng kỵ?
Nhan Như Ngọc nhớ lại một sự kiện ở tại thọ yến của Ngụy lão phu nhân, Lâm mụ mụ bưng đậu hũ thối của Du gia lên bàn của Đỗ nương tử, sau khi Đỗ nương tử nếm xong chỉ nói bốn chữ: “Ta làm không được.”
Trên đời này lại có món Đỗ nương tử không làm được.
Trùng hợp lúc này có hai tiểu nhị đang bê cái bàn đi qua hướng này, hai người họ cũng không chú ý đến Du Uyển đang đứng cạnh cửa.
Du Uyển cất bước đi ra ngoài.
“Du cô nương!” Nhan Như Ngọc gọi nàng lại. TruyenLau
“Cái gì?” Vừa nói xong thì Du Uyển bị tiểu nhị đụng phải, cái vò nàng đang ôm trong n.g.ự.c cũng bị đánh rớt, đậu nhựa rơi đầy đất, trong không khí lập tức có một mùi thối bay ra không thể miêu tả thành lời.
“Xin lỗi xin lỗi!” Tiểu nhị nói xin lỗi được một nửa thì lại bịt mũi, “Má ơi! Cái gì mà thúi dữ vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Nguồn copy từ TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Mọi người đứng xung quanh đều bị mùi thối hấp dẫn đến đây.
Những người nếm qua đậu hũ thối chỉ là số ít, phần lớn đều không nhận ra, ai cũng có biểu lộ buồn nôn.
Nhan Như NGọc dùng khăn tay che mũi, chế nhạo nói: “Du cô nương, ngươi không có nguyên liệu nấu ăn thì cứ nói thẳng, nói ta biết ta sẽ thay ngươi chuẩn bị một phần, cần gì phải cầm cái thứ thối hoắc này làm đồ ăn? Thua trận cũng không sao, các Ngự trù ăn xong đau bụng thì không nên.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Du Uyển lạnh lùng nhìn về phía cô: “Ngươi cố ý?”
“Ta đâu phải người đánh rơi!” Nhan Như Ngọc kinh ngạc nói ra.
“Xin lỗi! Là ta là ta... Ọe~” Tiểu nhị lại nói xin lỗi nhưng sau đó liền nôn khan.
“Oan có đầu nợ có chủ, là tiểu nhị làm, sao ngươi có thể trách lên đầu ta?”
“Đúng vậy, thật là người không nói đạo lý.”
Đám người đứng xung quanh bắt đầu chỉ trích Du Uyển, Du Phong nhíu mày.
“Đi thôi.” Đỗ nương tử nói.
Người duy nhất không bị ảnh hưởng chỉ có mỗi nàng, bởi vì nàng biết rõ thứ kia là đồ tốt, đã mất nó thì người Du gia chỉ có thể bại dưới tay nàng.
Nhan Như Ngọc cười đắc ý với Du Uyển, sau đó kéo Đỗ nương tử rời đi.
Ngay lúc bọn họ vừa bước qua ngưỡng cửa, Du Uyển bất động thanh sắc duỗi một chân ra, làm Nhan Như Ngọc vấp té.
Không có ai nhìn thấy Nhan Như Ngọc ngã xuống như thế nào, chỉ biết nàng ta đang kéo tay Đỗ nương tử, lúc té xuống thì nàng ta liền túm theo Đỗ nương tử.
Bình nước sốt hoa hồng trong tay Đỗ nương tử bị rớt bể, nước sốt đổ hết ra ngoài, một mùi hoa hồng thơm ngát bay ra.
“Nước sốt hoa hồng!” Đỗ nương tử hét lên.
Nhan Như Ngọc biến sắc, oán độc quay đầu lại, hung hăng trừng Du Uyển.
Du Uyển nhún vai, trả lại cho nàng ta câu kia: “Ta cũng không phải là người đánh rớt a!”
Khương thị hắc hóa: A Uyển thật giỏi!
Đúng là thân nữ của ta!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.