Khó khăn lắm mới chen được tới cửa, Du Uyển nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc: “Bạch tiểu thư?”
Bạch Đường đang muốn nhảy qua ngưỡng cửa nghe vậy thì kinh ngạc xoay người lại, người bên cạnh nàng cũng dừng chân lại, Du Uyển lúc này mới phát hiện Thôi chưởng quỹ cũng ở đây.
Du Uyển chào hỏi: “Thôi chưởng quỹ.”
“Là Du cô nương a.” Thôi chưởng quỹ thấy nàng liền nhớ đến chuyện lần trước bị Yến Cửu Triêu bắt tại trận, không khỏi có chút ngượng ngùng.
Bạch Đường thân mật kéo tay Du Uyển: “Sao ngươi lại tới đây? Ngươi cũng đến xem thi đấu sao? Một mình ngươi?”
Lần đầu gặp chỉ là một tiểu cô nương lạnh lùng, bây giờ lại giống Tiểu Thiết Đản lắm lời, Du Uyển bật cười: “Tôi đi cùng với người nhà, còn có Tần gia của Túy Tiên cư.”
Vừa nói nàng liền quay đầu nhìn sau lưng, chỉ có đại bá với Tần gia, Du Tùng vẫn ở đây, còn Du Phong không biết lại đỏ mặt trốn đi đâu rồi.
Bạch Ngọc lâu không có tư cách tham gia thi đấu, nhưng Bạch tiểu thư vung tiền như rác, vô cùng hào sảng mà bao một gian phòng nhỏ ở lầu hai, phòng nhỏ ở lầu ba tốt hơn, nhưng đáng tiếc thương nhân không được đặt phòng trên đó.
Bạch Đường hào hứng nói: “Không phải Thiên Hương lâu từng bị Yến thiếu chủ đập bảng hiệu sao? Vì cứu danh dự mà mời không ít quý nhân tới giữ thể diện, chờ một lúc nếu vận khí tốt, không chừng có thể gặp được mấy người hoàng thân quốc thích a, như thế cũng không uổng ta bỏ nhiều bạc như vậy! Đúng rồi, ngươi nói ngươi đi cùng với người của Túy Tiên cư, là Túy Tiên cư nào?”
Du Uyển đang muốn trả lời thì ngoài cửa lại rối loạn, nguyên bản trong đại sảnh quản lý và tiểu nhị mỗi người đều có chức vụ của riêng mình, lúc này lại thả hết mọi việc trong tay xuống chạy nhanh ra ngoài, Du Uyển không khỏi nhìn qua một cái, chỉ thấy một người mặc váy lụa trắng, eo buộc dây lụa màu lam, dáng người thướt tha, được mọi người vây quanh như sao sáng mà bước tới.
Nàng ta mang mạng che mặt màu lam, gió nhẹ lướt qua, váy áo phiêu phiêu, mạng che mặt làm khuôn mặt lúc ẩn lúc hiện, cả người đẹp đến cực hạn.
Cơ hồ tất cả mọi người đều không thể che giấu sự kinh diễm.
Đây sợ rằng không phải là phàm nhân, mà là tiên nữ trong tranh a?
Mọi người bị dung mạo của nữ tử này làm cho kinh diễm đến tột đỉnh, nữ tử lại vươn ra bàn tay ngọc, nắm tay hai đứa nhỏ đi tới, còn một đứa thì được v.ú già ôm trong tay.
Ba người mặc cùng một kiểu y phục, một bộ vóc dáng, chải cùng một kiểu đầu.
Đầu năm nay song thai cực kỳ hiếm thấy, chứ nói chi là tam thai.
Ba người không đeo khăn che mặt, khuôn mặt đều lộ ra trước mọi người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Đám người lúc này lại choáng váng, bọn họ đang nằm mơ sao? Trên đời này sao lại có hài tử xinh đẹp như vậy? Không khác gì tiên đồng được họa trong tranh.
TruyenLau
Nhất là ba người đang cụp cái đầu nhỏ xuống, bộ dáng gục đầu ủ rũ, tay nhỏ bị nắm kéo đi về phía trước, quả thật manh đến mức khiến tâm người bị đau.
Người khác có lẽ không nhận ra, nhưng Du Uyển chỉ liếc sơ là có thể nhận ra được, ba tiểu bánh bao không nói, nữ nhân dắt tay mấy đứa nhỏ... chắc chắn là đại tiểu thư Nhan Như Ngọc của phủ tướng quân.
Yến Cửu Triêu sau khi mang con đi, không giữ ở bên người, mà trả lại cho Nhan Như Ngọc sao?
Vì sao?
Website TruyenLau.com
Một vị nam tử trung niên tiêu sái lỗi lạc bước ra từ sau đám người, sải bước đi lên phía trước, vẻ mặt tươi cười chắp tay với Nhan Như Ngọc.
Có người nhận ra đó là Hứa Thiệu chủ nhân của Thiên Hương lâu, Hứa Thiệu là ca ca của Hiền phi, vì Hiền phi nắm hậu cung trong tay, nên không ít người trộm gọi Hứa Thiệu một tiếng tiểu quốc cữu gia, lớn quốc cửu gia là huynh đệ bên nhà Hoàng hậu.
Cho nên ngay cả hắn cũng tự mình đi nghênh đón Nhan Như Ngọc. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Ấy? Vậy người đó có phải là Nhan Như Ngọc?” Bạch Đường hỏi.
Nàng đã từng gặp Nhan Như Ngọc, tuy lúc đó nàng ta cũng mang mạng che mặt, do lúc này cũng mang nên nàng mới nhận ra. Huống chi còn có Lâm mụ mụ và ba tiểu bảo bảo đáng yêu, Bạch Đường tuyệt đối sẽ không nhận lầm.
Bạch Đường thầm nói: “Sao nàng ta cũng tới? Nàng ta là vị hôn thê của người đập bảng hiệu, còn có mặt mũi tới đây?
“Vị hôn thê?” Du Uyển nhất thời không kịp phản ứng.
“Của Yến Cửu Triêu nha!” Bạch Đường nhỏ giọng nói.
Du Uyển lạnh nhạt: “Hắn ta không nói là muốn cưới nàng ta.”
Bạch Đường khiêu mi: “Hài tử cũng đã có, không cưới thì có thể làm thế nào? Huống chi ngươi không thấy Hoàng đế cũng cất nhắc Nhan gia đó sao? Lật lại bản án, cho thăng quan, chỉ kém chút nữa là đem sính lễ đưa tới Nhan gia rồi! Ơ, sao ngươi lại bỏ đi? Ta còn chưa nói xong mà, ngươi có muốn đến phòng nhỏ cùng ta không?”
Thôi chưởng quỹ vừa cùng đại bá và Tần gia trao đổi xong, đi tới chỗ Bạch Đường: “Tiểu thư, chúng ta đi thôi.”
Thấy bóng lưng Du Uyển có hơi cô đơn, Bạch Đường gãi đầu một cái: “Ta nói gì sai sao?”
“A, không phải.” Thôi chưởng quỹ cười nói, “Du gia tới là để tham gia thi đấu, thi đấu sắp bắt đầu nên Du cô nương phải đi chuẩn bị.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.