Du Uyển đầu tiên liền nghĩ đến – có con mồi!
Cái khu rừng này không chừng có động vật nguy hiểm, Du Uyển nắm thật chặt cây rìu bổ củi, đi về hướng có động tĩnh, nàng cảnh giác bước nhẹ từng bước một, song khi đến nơi – chỗ nào có thú dữ? Rõ ràng chỉ có một con Tiểu Tuyết Hồ đang bị vây trong lồng bắt thú.
Lồng bắt thú nhìn rất cũ, xung quanh đều bị gỉ sét, không giống như được sử dụng thường xuyên, tất nhiên cũng không có mồi nhử, không hiểu sao con Tiểu Tuyết Hồ này lại tự đem mình nhốt vào.
Cái đuôi của nó bị thương nhẹ, lông bị rụng hết một mảng.
Du Uyển hăng hái mà nhìn nó, bắt đầu đánh giá ‘giá trị’ của Tiểu Tuyết Hồ, bán nó rồi, không biết có góp đủ bạc để đưa đại bá lên kinh chữa chân không?
Tiểu Tuyết Hồ thấy có người đến, thế nào lại không sợ?! Ngược lại còn trợn to đôi mắt đen nhánh, lộ ra ba phần ủy khuất.
Du Uyển phốc xuy cười một tiếng, mở lồng thú ra, đem Tiểu Tuyết Hồ bắt ra,
Nàng nói thì chậm nhưng nó thì nhanh, đang đợi Du Uyển tìm dây thừng trói nó lại, bỗng nhiên nó dậm chân một cái, thân thể uốn éo vài cái liền tuột ra khỏi tay Du Uyển.
Sưu một cái, nó biến mất trong rừng trúc!
“Muốn chạy? Không dễ vậy đâu!”
Du Uyển không tin mình còn không đuổi kịp một con vật bị thương.
Chạy một đoạn, quả thật Du Uyển đuổi kịp nó.
“Tiểu chút chít, ngươi...” Du Uyển cầm cái gùi đi qua, lời nói đến một nửa liền dừng lại, chỉ thấy Tiểu Tuyết Hồ đột nhiên bất động, nhìn theo nó về phía đối diện, Du Uyển thấy một bụi cỏ bị trũng xuống, bên trong có bảy, tám con gà rừng đang đi qua đi lại.
Mấy con gà rừng này, so với con hôm bữa nàng bắt trông mập hơn nhiều.
Mùa đông mà còn có mấy con gà rừng mập như vậy, thật sự có chút hiếm thấy.
“Vật nhỏ, ngươi tìm gà rừng cho ta sao?” Du Uyển có chút khó tin.
Dường như muốn chứng minh suy đoán của Du Uyển, Tiểu Tuyết Hồ vậy mà nhảy xuống bụi cỏ bắt gà.
“Người còn chưa lớn bằng tụi nó! Ngươi bắt được cái gì!”
Còn đem gà hù chạy tán loạn.
Du Uyển cũng đành chạy theo bắt gà.
TruyenLau.com
Du Uyển bắt tổng cộng năm con, con nào con nấy béo mập.
Tiểu Tuyết Hồ miệng thì đầy lông gà, nhưng một con cũng không bắt được.
Sau Tiểu Tuyết Hồ lại chạy đến chỗ thỏ rừng, Du Uyển tự nhiên cũng vội vàng đi theo, nhân tiện bắt luôn hai con thỏ rừng bự con nhất.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Con Tiểu Tuyết Hồ này nhìn còn khá nhỏ, nhưng không ngờ lại quen thuộc với rừng sâu núi thẳm như vậy, chuyến này đi có thu hoạch, chỗ này có thể bù đắp cho cả trăm cân măng.
Du Uyển nhìn thoáng qua vật nhỏ, không biết sao có chút không nỡ đem nó đi bán, không bằng bắt về nuôi, ngày ngày dẫn nó lên núi đi săn cũng không tệ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Đọc truyện tại TruyenLau.com
Suy nghĩ suy nghĩ, Du Uyển lấy lương khô từ trong gùi ra, là hai cái bánh bao thịt lớn mà nàng tự làm.
Bánh bao mặc dù có chút nguội, nhưng da mỏng thịt nhiều, tản ra mùi thịt nồng đậm.
Tiểu Tuyết Hồ ngồi thẳng người dậy, hai mắt đầy lục quang nhìn chằm chằm bọc đồ trong tay Du Uyển.
“Muốn ăn sao?” Du Uyển xấu xa hỏi.
Tiểu Tuyết Hồ tiến về phía trước một bước.
Du Uyển cởi bọc đồ xuống, vừa cởi được một nửa, đầu Tiểu Tuyết Hồ bỗng nhiên xoay một cái, lỗ tai nhỏ giật giật, không biết là nghe thấy cái gì, ngậm lấy bọc đồ của Du Uyển, sưu sưu mà chạy mất tích!
Du Uyển vốn cho rằng nó lại dẫn mình đi săn, nhưng lúc này lại không thấy nó đâu.
....
Rừng trúc phía bên kia, nhà thủy tạ thanh u.
Một tòa nhà trang nhã xây trong tiểu viện, người đàn ông trung niên buông xuống bọc hành lý trên vai, đầu tiên hắn đi vào phòng xem Tiểu Tuyết Hồ.
Tiểu Tuyết Hồ ngoan ngoãn ghé vào đệm êm trên giường.
Người đàn ông trung niên ừ một tiếng, quay đầu nói với tên tạp dịch: “Thiếu chủ sắp tới, các ngươi trước tiên đi nhóm lửa, đốt Địa Long, ta đi nhìn xem có cái gì để ăn.”
“Dạ.” Hai tên tạp dịch đáp.
Người đàn ông trung niên rời đi, không đầy một lát thần sắc đại biến mà quay lại: “Gà chúng ta nuôi sao không thấy?”
Bọn tạp dịch không hiểu ra sao.
Không phải chứ, họ vừa mới cho tụi nó ăn mà.
Tiểu Tuyết Hồ chột dạ quay lưng lại, chột dạ ôm lấy cái đuôi nhỏ.
“Được, các ngươi nhóm lửa trước đi.” Ông lại bước ra ngoài, nửa khắc sau lại hồng hộc quay lại, “Mấy con thỏ sao cũng biến mất?”.
Tiểu Tuyết Hồ yên lặng dùng cái đuôi che đầu.
.....
Tiểu Tuyết Hồ: Người ta có hai cái bánh bao thịt thật lớn!
Cửu ca: Đưa ta một cái.
Tiểu Tuyết Hồ: hừ!
Cửu ca: Cho ngươi toàn thây.
Tiểu Tuyết Hồ: Công tư không phân minh a....
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.