Đây là lần đầu tiên Du Uyển thấy tiền tệ có giá trị cao nhất ở cổ đại, một thỏi là năm lượng, hai thỏi là mười lượng.
Mười lượng hoàng kim a...
Sau khi trị chân cho đại bá xong, cũng đủ để nàng xài cho việc mở hiệu thuốc.
“Đến cùng là nó bị làm sao vậy, Du cô nương?” Lão Thôi quan tâm nhất là bệnh tình của con mèo này.
Du Uyển nói: “Nó bị viêm phổi với viêm da nổi mẩn ngứa.”
Nó ho khan, người phát nhiệt, hơi thở bất ổn, Lão Thôi cũng đã đoán có khả năng là bị viêm phổi, nhưng bệnh viêm da nổi mẩn ngứa...
Lão Thôi sờ râu nói: “Làm sao Du cô nương biết được?”
Du Uyển lật phần lông ngay lưng nó lên: “Ông xem, chỗ này, chỗ này, còn có chỗ này, lông mèo bị bong tróc nghiêm trọng, trên da cũng đã tạo lên lớp vảy theo từng mảng, nếu nó cứ cắn thì chỗ vảy này sẽ ngày càng dày lên, bây giờ chỗ này đã bắt đầu tạo thành từng mảng, đây là dấu hiệu của bệnh mẩn ngứa.”
Lão Thôi bừng tỉnh đại ngộ.
“Có trị được không?” Vị nam nhân kia hỏi.
Du Uyển gật gật đầu: “Xà sàng tử 6 tiền, khổ sâm 12 tiền, hoa tiêu 3 tiền, phèn chua 3 tiền, sắc lấy nước, sáng tối mỗi ngày bôi lên chỗ ngứa.”
“Còn.. viêm phổi?” Lão Thôi truy vấn.
Du Uyển vuốt vuốt tiểu bàn cầu trong tay: “Cái này cũng không khó, rể đại thanh 1 tiền, định lịch tử, cam thảo, cát cánh, chiết bối mẫu đều nửa tiền, sắc lấy nước, thêm 20 tiền mật ong, mỗi ngày uống một lần, ba đến năm ngày sẽ thấy hiệu quả.”
Lão Thôi suy nghĩ một lúc, lúc này mới vỗ tay nói: “Hay, hay, hay a!”
Liên tục ba chữ hay, khiến nam nhân kia phải đưa mắt nhìn thẳng vào mặt tiểu thôn cô này.
Không nhìn thì không sao, vừa nhìn liền khiến toàn thân hắn ta căng thẳng.
“Là ngươi?” Hắn thốt lên.
Du Uyển nháy mắt mấy cái, nhìn về phía nam nhân mang mũ rộng vành che mặt: “Ngươi biết ta?”
TruyenLau.com
Hắn cũng không trả lời nàng mà ánh mắt dời xuống, rơi vào cái bụng bằng phẳng của nàng, lông mày nhíu lại: “Hài tử của ngươi đâu?”
Trùng hợp lúc này Tiểu Thiết Đản lại lôi lôi kéo kéo Tiểu Trăn Trăn chạy vào.
“A tỷ a tỷ! Tỷ xem tụi đệ nhặt được cái gì nè!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Âm thanh vang dội của Tiểu Thiết Đản đem tiếng nói của nam nhân kia ép xuống, nên Du Uyển không nghe thấy hắn nói gì.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tiểu Thiết Đản lôi kéo muội muội vào nhà, mở một tay ra thì phát hiện bên trong là một viên đá nhỏ có màu vàng nhạt: “A tỷ, tỷ xem xem có phải là ngọc thạch không? Có phải rất đáng tiền không?”
Tiểu gia hỏa này còn biết cả ngọc thạch cơ đấy, cũng không biết nghe từ chỗ nào?
Đáng tiếc, đây chỉ là một viên đá cuội bình thường tới mức không thể bình thường hơn.
Mỗi lần Tiểu Thiết Đản có nhận thức thứ gì mới đều khiến Du Uyển vui mừng, dạng tâm tình này cực kỳ giống phụ mẫu, nhưng cả hai đời nàng đều không có con, cũng không biết có phải là tình thương của mẫu thân hay đây vốn là bản tính của nữ nhân.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Trong túi Trăn Trăn còn rất nhiều, đúng không Trăn Trăn?” Tiểu Thiết Đản lắc lắc bàn tay nhỏ của muội muội.
Tiểu Trăn Trăn gật đầu, dùng một cái tay khác mở cái yếm của mình ra, bên trong có đủ các loại đá có màu sắc khác nhau.
Du Uyển cuối cùng cũng nhìn ra dụng ý của Tiểu Thiết Đản, Tiểu Trăn Trăn bị Quách Tiện Xảo khi dễ, lá gan liền nhỏ đi, cũng không dám đi ra ngoài, Tiểu Thiết Đản chỉ có thể nghĩ biện pháp lừa muội muội ra ngoài.
“Chính là cô bé này?”
Nam nhân kia đột nhiên lên tiếng.
Dáng dấp của Trăn Trăn nhỏ hơn số tuổi, chỉ lớn như hài tử hai tuổi mà thôi.
Hai đứa nhóc lại nghe không hiểu lời hắn nói, không hẹn mà cùng nhau nhìn về phía hắn.
Hắn bận một bộ đồ đen, khí chất băng lãnh khiến Trăn Trăn có chút sợ hãi, lập tức đứng nép sát vào người Thiết Đản ca ca.
Du Uyển bị câu ‘chính là cô bé này’ của hắn làm cho ngơ ngác, nam nhân này nói chuyện sao lại không đầu không đuôi thế này?
“Là ngươi?”
“Chính là cô bé này?”
Cái logic quỷ gì đây?
Thật ra Du Uyển đã bỏ sót một câu, nhưng cô cũng không tiện tra hỏi, tuy nhiên hai đứa nhóc đến đây thì cô cũng giới thiệu một phen: “Đây là đệ đệ và muội muội của tôi.”
Nói xong lại cho hai đứa nhóc chào hỏi người lớn, sau đó lại nhận mấy viên đá trong tay hai đứa, để cho hai đứa lại đi tìm những viên đá mới.
Trong phòng chỉ còn mỗi ba người với tiểu bàn cầu đang ngủ trong lồng.
Du Uyển lấy giấy bút viết một đơn thuốc, vừa viết vừa nói: “Đúng rồi Hứa công tử, ngươi biết ta?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.