Hắn vừa mới cất tiếng thì bị giọng nói của Bạch đại thẩm cắt ngang: “Nhường một chút nhường một chút! Lão Thôi đầu đến rồi!”
Cách đó không xa, Xuyên Tử đang lôi kéo một lang trung có mái tóc đen điểm chút hoa râm chạy tới bên này.
Lang trung đã có tuổi, chạy không kịp còn phải hít thở lấy hơi, đến đây thiếu điều con mắt muốn trợn trắng.
Đây cũng là vị lang trung chữa bò cho nhà Trương thẩm, thôn bên cạnh có lang trung, bình thường xem bệnh cho mọi người, lâu lâu ngẫu nhiên cũng chữa cho gia súc gia cầm, ông họ Thôi, mọi người gọi một tiếng Lão Thôi.
“Ngài nhanh nhanh chút!” Xuyên Tử đem Lão Thôi đang trợn trắng mắt kéo vào hậu viện nhà mình nhanh như chớp.
Lão Thôi sau khi bình tĩnh lại thì phản ứng đầu tiên không phải là chữa bệnh cho bò, mà nhìn cái chuồng bị sụp, cổ quái nói: “Cái chuồng bò này bị sập cũng kỳ lạ a...”
Xuyên Tử vừa mới buông tay thì thấy ông không đi cùng mình, thúc giục nói: “Ai nha ngài đừng lề mề nữa! Bò sắp c.h.ế.t rồi!”
Lão Thôi đi đến chỗ con bò bị thương, vừa đi vừa nhíu mày nói thầm: “Thật kỳ lạ a.”
Khương thị đứng sau đám người, nhàn nhạt vuốt cái khăn tay, ánh sáng mặt trời chiếu lên khuôn mặt gầy gò của bà, chiếu lên da thịt của bà nhìn qua như trong suốt.
Lão Thôi bắt đầu chẩn bệnh.
Bạch đại thẩm đứng một bên mở miệng: “Có thể trị hết không? Bò nhà Trương thẩm là do ông ta trị đến c.h.ế.t đó.”
Lão Thôi không vui, mặt đen lại xoay qua nhìn: “Ngươi nói lời này là có ý gì, cái gì là do ta trị chết? Nó hôm đó chắc chắn chết, là ta giúp nó sống thêm nửa tháng!”
Bạch đại thẩm bĩu môi: “Hôm đó ngươi cũng nói A Uyển cứu không nổi, không phải bây giờ con bé đang sống rất tốt sao?”
Lão Thôi nghĩ nghĩ, dường như đang cố nhớ A Uyển là ai, sau một lúc lâu mới buồn bực nói: “Cái con bé đó gắng gượng qua rồi? Làm sao có thể?” TruyenLau.com
“Sao không thể? Ta thấy ngươi chính là cái đồ lang băm.” Bạch đại thẩm lẩm bẩm.
Thực sự không thể trách Bạch đại thẩm nghĩ như vậy, thật ra Lão Thôi làm lang trung mới được mấy năm, không có chữa tốt cho ai nhưng cứ tự nói mình là thần y.
“Nhớ năm đó...” Lão Thôi lại bắt đầu kể câu chuyện mình được phong làm ‘Thần y’. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Xuyên Tử cắt ngang lời ông: “Có thể trị hay không? Không thể thì để tôi đi mời người khác.”
Lão Thôi ngậm miệng.
Một lúc sau lại há mồm.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Xuyên Tử: “Chữa bệnh.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lão Thôi lúc này mới triệt để im lặng, đàng hoàng chẩn bệnh cho bò.
Một lần xem bệnh này liền mất nửa ngày.
“Đến cùng như thế nào?” Cha Xuyên Tử nhịn không được hỏi.
Lão Thôi giật giật ngón tay, trong mắt lướt qua một tia phức tạp: “Trị không được.”
“Vậy còn chờ gì? Nhanh lên trấn mời đại phu a!” Bạch đại thẩm thúc giục.
Thường đại phu trên trấn chỉ chữa bệnh cho người, chưa chắc người ta sẽ chữa bệnh cho bò.
Lý Chính nghĩ đến điểm này, trầm tư nói: “Vẫn là nên đến trạm dịch mời dịch y đi.”
“Mấy ngày trước tôi có đi qua trạm dịch, dịch y đã hồi hương.”
Một giọng nói thâm trầm trong đám người vang lên, mọi người quay đầu nhìn thì thấy Du Phong đang chen đi lên.
Du Phong nhìn về phía Lý Chính nói: “Để cho muội muội ta xem một chút!”
“Muội muội của ngươi? A Uyển?” Lý Chính sửng sốt hỏi.
Du Phong gật đầu: “A Uyển đã chữa khỏi cho con ngựa ở trạm dịch, đầu bò này, có lẽ muội ấy cũng có biện pháp.”
“Cái này...” Không ai nghe nói qua là Du Uyển biết y thuật a, Lý Chính nửa tin nửa ngờ nhìn Du Uyển đang thong dong đi tới.
Là ảo giác hay sao, sao ông cảm thấy nha đầu này không giống trước đây.
Lão Thôi cũng nhìn về phía Du Uyển, không sai, là nha đầu này, nha đầu này rõ ràng lúc đó mạch tượng biểu thị là sắp chết, không thuốc nào có thể trị... Làm sao lại sống? Còn khôi phục nhanh như vậy?
Lý Chính không đáp ứng cũng không từ chối việc cho Du Uyển chẩn bệnh, Du Uyển liền đi thẳng tới chỗ con bò rồi ngồi xổm xuống, đầu tiên nàng kiểm tra ngoại thương, bỏ qua việc gãy xương nứt xương, nàng kiểm tra kĩ nơi bắp đùi trái bị đi cà nhắc, chỉ thấy đùi sưng to nghiêm trọng, không có miệng vết thương nhưng lại bị chảy m.á.u bên trong.
“Là bị bầm.” Du Uyển chẩn bệnh xong.
Bầm tím là một vết thương bị chảy m.á.u trong da, do một ngoại lực nào đó gây nên không làm rách da nhưng vẫn gây ra chảy m.á.u bên trong, giống với triệu chứng của bò nhà Xuyên Tử, thời gian sau có khả năng sẽ gây sốt, không thể ăn uống, sẽ có các triệu chứng gây khó chịu cho cơ thể.
Vết bầm tím bình thường đều có thể tự khỏi, nhưng đầu bò này bị thương nghiêm trọng, nên phải can thiệp vào để trị thương.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.