Lúc chạng vạng tối, người thôn Hạnh Hoa tìm tới cửa.
Nguyên nhân là do ban sáng hai bên đánh nhau một trận, tuy nói người thôn Hạnh Hoa đánh thắng nhưng bọn họ cũng phải trả giá lớn.
Bạch đại thẩm người khỏe sức khỏe, dùng đế giày đập bay một người lên dính lên ván cửa, người đó bị rơi hết một cái răng cửa, vợ của người kia tìm Bạch đại thẩm tính sổ thì lại bị dính cửu âm bạch cốt trảo, trảo cho hói nửa bên đầu.
Xuyên Tử nhìn gầy gầy nhỏ nhỏ, chẳng có chút nào uy mãnh hùng tráng, nhưng toàn dùng chiêu âm hiểm, ôm lấy đùi người ta bóp vào chỗ chết, lúc đánh nhau không thấy, khi về đến nhà cởi quần ra thì thấy cái chân đã sưng to như cẩu bổng tử.
Người thôn Hạnh Hoa càng nghĩ càng tức, kêu gọi người dân đến bàn bạc, muốn đến thôn Liên Hoa tính sổ.
Bọn họ người thì khiêng cái cuốc, người thì cầm cái xẻng, một bộ dạng gặp thần g.i.ế.c thần, gặp phật g.i.ế.c phật.
Mấy thím đang ở giếng cổ bên cạnh cửa thôn nói chuyện phiếm, vừa mới nhìn qua đường nhỏ thì thấy một đám thôn dân hung thần ác sát đi tới, giật nảy cả mình.
“Đây là chuyện gì?” Tức phụ của thợ săn tên Thúy Hoa nói, “Ai vậy?”
Nàng mới gả tới đây không lâu, nhìn nhóm người này thì có chút lạ lẫm, Trương thẩm liếc mắt một cái là nhận ra ngay tên cầm đầu—Cao Tứ Hải người bên thôn Hạnh Hoa.
Ai da, cái tên sát tinh này sao lại tới đây?
Kết hợp với sự tình ban ngày nghe được, Trương thẩm liền cảm thấy không ổn, nói với tức phụ của thợ săn: “Nhanh... nhanh đi gọi Lý Chính!”
“Dạ.” Cô vợ nhỏ tuổi trẻ chạy vội đi.
Lúc Lý Chính và Tiểu Trần thị đuổi tới bên này thì Bạch đại thẩm và người trong thôn cũng nghe động tĩnh mà chạy đến đây.
Sau đó, mọi người trong thôn liền chú ý tới Bạch đại thẩm và Lý Chính, còn có Xuyên Tử bị thương ở mặt, không đợi bọn họ hỏi thăm, Lý Chính lạnh lùng mở miệng: “Cao Tứ Hải! Các ngươi tới đây làm gì?”
Cao Tứ Hải cầm cái xẻng hung hăng cắm xuống đất, không hề sợ hãi nói: “Làm cái gì? Tất nhiên là đào đường sông!”
“Đào đường sông? Hắn đang nói cái gì vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Thôn chúng ta bị đào thành đường sông sao?”
Mọi người ở thôn Liên Hoa đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Sắc mặt Lý Chính rất khó coi, Cao Tứ Hải lại cười haha: “Nguyên lai ngươi còn chưa nói cho bọn họ biết là thôn Liên Hoa bị biến thành đường sông a?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Cái gì? Thôn chúng ta bị biến thành đường sông? Ai nói?” Cha Xuyên Tử cũng vô cùng kinh ngạc.
Xuyên Tử cúi đầu xuống.
Cha Xuyên Tử ý thức được cái gì đó, một bàn tay đập ngay lên đầu hắn: “Có phải tiểu tử ngươi đã sớm biết rồi đúng không? Ta hỏi ngươi đánh nhau với ai? Ngươi lại nói tự mình bị ngã, chuyện lớn như vậy cũng không kêu ta một tiếng, ngươi muốn ta tức c.h.ế.t đúng không?”
Lý Chính khuyên can nói: “Cha Xuyên Tử, là tôi không cho nó nói.”
Website TruyenLau.com
Chuyện thôn Liên Hoa bị đổi thành đường sông lập tức sôi trào, đây là địa phương bọn họ đời đời kiếp kiếp sinh hoạt, mặc dù nghèo đến hoảng nhưng đây là nhà của bọn họ, lúc này Cao Tứ Hải nói cho bọn họ biết, quê hương của bọn họ sắp không còn, đơn giản là bị biến thành đường sông.
“Thả con mẹ nó rắm thúi!” Bạch đại thẩm chống nạnh gắt lên, “Rõ ràng đường sông này là đi qua thôn Hạnh Hoa! Ai biết các ngươi dùng cái thủ đoạn xấu hổ bẩn thỉu gì? Lại chuyển cái hố này qua thôn chúng tôi.”
Trương thẩm giải thích với mọi người: “Nguyên bản là đường sông phải đi qua thôn Hạnh Hoa, chỉ mất vài mẫu ruộng nhưng bọn họ không chịu làm, bọn họ lên nha môn buộc phải đổi qua thôn chúng ta, thôn chúng ta nhỏ, muốn làm đường sông thì ruộng mất, nhà mất, ngay cả mộ tổ cũng bị đào lên!”
“Thật quá đáng!”
TruyenLau
“Đúng vậy, thôn chúng ta chỉ có bây nhiêu, đổi thành đường sông thì sau này mấy đứa nhỏ lấy gì mà kết hôn?”
“Ai nha, chuyện này không được...”
Người ít thôn lại nhỏ, những năm gần đây thôn Liên Hoa là thôn không được chào đón nhất, cơ hồ thôn nào cũng có thể cưỡi lên đầu thôn Liên Hoa, chuyện tốt không tới phiên họ nhưng chuyện xấu thì chuyện nào cũng rơi xuống, ví dụ như trưng binh, nghe nói năm đó thôn Hạnh Hoa lấy lý do phát triển chăn nuôi, xin cho mấy người đàn ông trẻ tuổi khỏe mạnh lưu lại, thôn bọn hắn không đủ chỉ có thể gom từ chỗ khác cho đủ, nghe nói những thôn xung quanh cũng bị bắt đi xung quân rất nhiều, thảm nhất là thôn Liên Hoa, nguyên bản chỉ cần mười người nhưng cuối cùng thì nhà nào cũng phải đi một người.
Đại nhi tử nhà Lý Chính, năm thứ hai liền c.h.ế.t trận.
Triệu Hằng là con trai độc nhất trong nhà, theo lý sẽ không bị đi xung quân, nếu không phải năm đó hắn thi đậu đồng sinh thì cũng đã sớm ra chiến trường.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.