Từ sáng sớm Du Uyển đã sang lão trạch, cùng đại bá và đại bá mẫu làm cơm tất niên cho đêm nay, huynh đệ Du Phong thì phụ trách sửa chửa cái nóc nhà bị hư.
Tiểu khuê nữ thì được giao cho Khương thị trông giúp.
Khương thị xuất ra một hộp son phấn, bắt đầu trang điểm cho tiểu khuê nữ.
“Thiết Đản, tới đây.” Khương thị vẫy tay với Tiểu Thiết Đản.
Nhìn muội muội bị tô son môi đỏ chét, Tiểu Thiết Đản hãi hùng khiếp vía: “Con không muốn!”
Khương thị bệnh tật, dùng một tay đã kéo được Tiểu Thiết Đản qua.
Tiểu Thiết Đản tay chân quơ quào muốn chạy!
Từ khi nào nương của hắn lại coi hắn là khuê nữ mà nuôi vậy trời?!
Tiểu Thiết Đản khóc không ra nước mắt, ngoài cửa có người hỏi thăm.
“Xin hỏi, có Du cô nương ở nhà không?”
Khương thị buông Tiểu Thiết Đản cùng son phấn trên tay, đứng dậy đi ra cửa.
TruyenLau
Một cỗ xe ngựa xa hoa dừng trước cửa nhà đã hấp dẫn không ít ánh mắt của người trong thôn, tất cả mọi người đều chạy từ trong nhà ra, tò mò mà nhìn qua bên này.
Người vừa mới nói là Vạn thúc.
Người trong thôn chỉ thấy người đàn ông này tuy đã có tuổi nhưng lại tuấn tú, lịch sự, quần áo lộng lẫy, không biết Du gia đã làm gì mà có thể kết giao được với người có tiền.
Khi Vạn thúc thấy Khương thị tới gần, ông bị sự kinh diễm hung hăng đập vào mặt: “Người là...” TruyenLau.com
“Ta là nương của A Uyển.” Khương thị nói.
Vạn thúc chắp tay, khách khí nói: “Nguyên lai là Du phu nhân, thất kính, thất kính.”
Dáng dấp của Du cô nương đẹp coi như bỏ qua, mẫu thân lại còn là mỹ nhân nhất đẳng, dung mạo này, sợ là không phân cao thấp với vương phi nhà mình. TruyenLau
Đây là cái thôn gì? Làm sao lại có thể nuôi ra một mỹ nhân như vậy?
“Có chuyện gì không?” Khương thị hỏi.
Vạn thúc nói rõ nguyên nhân vì sao mình đến đây, đang do dự làm sao thuyết phục đối phương nhận nhiều đồ như vậy, thì nghe Khương thị sâu kín mở miệng: “Đa tạ, làm phiền chuyển vào phòng giúp ta.”
Vạn thúc: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Người ở nông thôn đều không khách sáo như vậy sao?!
Vạn thúc căn dặn hạ nhân đem một rương vải cùng với hai rương tạ lễ mà ông chuẩn bị riêng, chuyển vào nhà Du Uyển.
“Không có việc gì thì tôi xin cáo từ trước.” Vạn thúc nói.
Khương thị khẽ gật đầu: “Vạn công công đi thong thả.”
Vạn thúc lảo đảo một cái, ngồi lên xe ngựa rời đi.
Tiểu Thiết Đản thừa cơ hội này chạy tới nhà lão trạch tị nạn.
“Cũng chỉ có con ngoan.” Khương thị xoa bóp khuôn mặt của tiểu khuê nữ đến đỏ ửng, một tay mở rương ra, chỉ thấy ba đầu củ cải lần lượt theo thứ tự ló mặt ra.
Bên trong nhà bếp của lão trạch, Du Uyển cùng với đại bá và đại bá mẫu vội vàng làm cơm tất niên, thủ pháp dùng d.a.o của Du Uyển tốt, chủ yếu phụ trách thái thịt, đại bá mẫu rửa rau, đại bá làm đầu bếp chính.
Sau khi phân nhà thì đây là lần đầu hai nhà cùng tụ lại ăn một bữa cơm đoàn viên, mọi người ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng lại hết sức vui mừng.
Đại bá làm rất nhiều đồ ăn, gà hầm nấm, cá chép kho tàu, sườn heo chua ngọt,... đây đều là những món mà Du Thiệu Thanh thích ăn trong ngày tết, mặc dù Du Thiệu Thanh không có ở đây thì vẫn còn A Uyển kế thừa khẩu vị của đệ ấy.
Trừ những món đó còn có mấy món Khương thị và mấy đứa nhỏ thích ăn như củ sen hầm móng heo, thịt hấp chao, nem rán cùng với bánh bao nhân đậu.
“Làm cả thịt kho tàu à?” Đại bá mẫu hỏi, món này công phu nấu thật không đơn giản, mấy cái nồi đều bị chiếm hết, huống chi nãy giờ cũng nấu khá nhiều món rồi.
Đại bá nở nụ cười hàm hậu: “Không phải bà thích ăn món này sao?”
Đại bá mẫu đỏ mặt, nghiêm nghị nói: “Ai, ai thích ăn cái này?”
Thiết Đản dùng hai cái bánh hành chiếm được đồ tốt, bên trong còn có mấy loại hải sản khá dinh dưỡng, Du Uyển cũng lấy ra đưa cho đại bá làm.
Tay nghề của đại bá tốt, hải sản làm ra hoàn toàn không có mùi tanh.
Một bữa cơm tất niên này, có thể nói là khá phong phú.
Đồ ăn đã chuẩn bị ổn thỏa, lúc nào cũng có thể bưng lên bàn, Du Uyển đi vào trong viện hỏi: “Đại ca nhị ca, nóc nhà đã sửa xong chưa?”
Du Phóng đáp: “Xong rồi, xuống ngay đây.”
Hai người giẫm lên thang đi xuống.
Du Uyển quan sát nhà chính một lúc, gọi Tiểu Thiết Đản đang ăn lê đông lạnh ở bên ngoài: “Đệ đi gọi nương với Trăn Trăn qua đây ăn cơm.”
Tiểu Thiết Đản như lâm vào đại địch: “Đệ không muốn a!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.