Nghe lời này, đại thẩm quyết định lấy năm con!
Một bên khác, nồi đồng cũng đã lắp xong, đại bá chậm rãi làm nóng nước sốt, một mùi hương mê người bay ra.
Ngô thẩm quay qua nhìn về phía quầy hàng kế bên Du Uyển: “Quầy này cũng của nhà ngươi sao?”
Du Uyển gật gật đầu: “Đúng vậy a, sáng nay mới ra nồi, tay nghề của đại bá ta rất tốt, không tin thẩm có thể nếm thử.”
Du Uyển cắt một miếng thịt ba chỉ đưa cho đại thẩm.
Bà đem miếng thịt ba chỉ nóng hổi nhét vào trong miệng, tinh tế nhai, lập tức trợn tròn con mắt: “Ô hô! Làm sao mà ngon vậy! Nhanh bán cho ta một cân!”
Du Uyển hỏi: “Thẩm lấy thịt ba chỉ thôi sao? Ta nghĩ nên lấy nửa cân Ngũ Hoa, nửa cân ba chỉ? Giá tiền không sai biệt lắm.”
“Bao nhiêu tiền một cân?”
Du Uyển nói: “Người khác ta bán 35 văn, riêng thẩm là khách quen, hôm nay lại là người mở hàng đầu tiên, ta lấy thẩm 30 văn thôi.”
“Mắc như vậy?”
Nói thật là có hơi đắt, có thể bỏ qua chi phí nhân công, thế nhưng nhà bọn họ nấu là muối tinh luyện, riêng chi phí làm muối là giá đã cao hơn nhiều, lấy giá tiền này là vì họ muốn bán đúng giá thị trường thôi.
“Nhà ngươi bán đồ đắt hơn nhà khác!” Ngô thẩm phàn nàn.
Du Uyển nói ra: “Làm không giống nhau, riêng chi phí nguyên liệu nấu ăn đã không giống nhau, tất nhiên giá tiền sẽ không giống, thẩm đã nếm qua bao nhiêu món, ngon dở thẩm sẽ cảm nhận được.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thình lình được tâng bốc, đại thẩm không biết nói gì, tuy có chút đau lòng, nhưng giá tiền cũng không hơn kém bao nhiêu đồng, bà do dự một hồi cuối cùng vẫn quyết định mua: “Ngươi cho ta nếm thử cái kia.”
“Thịt Ngũ Hoa cũng không tệ nha.” Du Uyển cắt nửa miếng da óng ánh đưa cho bà, “Thẩm có mang bát không? Ta cho thẩm ít nước sốt mang về, nước sốt nhà ta không mặn, có thể trộn thịt kho, cũng có thể xào rau chan canh, làm cái gì cũng ngon.”
Đại bá ngồi ở một bên thu tiền, nghe Du Uyển một tiếng một tiếng ‘Nhà ta’, cười đến nỗi miệng muốn kéo tới mang tai. TruyenLau.com
Bán thịt kho so với trong tưởng tượng dễ dàng hơn nhiều, không đến nửa canh giờ đã bán hết, chỉ còn một cái giò kho.
“Cô nương! Cô nương!” Một đại nương vội vàng chạy tới, “Ta đoán là hôm nay ngươi sẽ bán, ta không tới chậm chứ? Cá với măng còn không?”
TruyenLau.com
“Vẫn còn đây ạ.” Du Uyển cười nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Nhưng không còn nhiều lắm.
“A? Thịt kho? Nhà các ngươi còn bán thịt?” Đại nương nghi ngờ hỏi.
Du Uyển gật gật đầu, cắt xuống một mảnh đưa cho đại nương nếm thử, “Đúng vậy a, hôm nay là ngày đầu tiên ta bán, chỉ còn lại một miếng giò, Hoắc đại nương có muốn không? Ta bán rẻ cho ngài.”
Phàm là người ăn qua thịt kho nhà nàng, ai cũng sẽ mua.
Đại nương quyết đoán mua, nhưng lúc nàng móc túi tiền thì lại phát hiện không đủ: “Ngươi chờ ta một chút, nhi tử ta chờ ở phía trước.”
Du Uyển lên tiếng: “Không cần nóng nảy, ta sẽ giữ lại cho ngài.”
Đại nương xách rổ chạy đi.
Chân trước đại nương vừa đi, chân sau liền có một người mặc váy gấm Tứ Xuyên loại thượng đẳng, là một cô nương mỹ mạo, nàng ta bước tới đâu thì hương thơm bay tới đó.
Cô nương quần áo lộng lẫy, trang dung tinh xảo, cùng phiên chợ tạp nham này thập phần không hợp nhau.
Nàng ta đứng trước quầy hàng của Du Uyển, dùng khăn tay thêu hoa thược dược che mũi, không mặn không nhạt nói: “Miếng giò này ta muốn, bọc lại cho ta.”
Du Uyển nhìn nàng ta một cái: “Miếng giò này bán rồi, cô nương lựa món khác đi, cá với măng cũng không tệ.”
Sắc mặt nàng ta trầm xuống: “Ta không muốn cái khác, ta chỉ muốn cái này.”
Du Uyển nói ra: “Ta đã nói, cái này ta đã bán rồi.”
Cô nương này lạnh lùng nói: “Ta trả ngươi gấp đôi, ngươi bán nó cho ta!”
Du Uyển tuy thiếu tiền, nhưng vẫn không chạm đến ranh giới của bản thân: “Cô nương hay là qua nhà khác xem đi, bên kia họ cũng bán thịt kho.”
Nàng ta vẫn không buông tha: “Ta muốn mua của nhà ngươi, mau tranh thủ mà bọc lại cho ta! Đừng để phu nhân nhà ta chờ!”
Phu nhân? Nguyên lai chỉ là nha hoàn...
Đầu năm nay, nha hoàn đều có thể ngang ngược vậy sao?
Nếu là dân chúng bình thường, đã sớm bị khí thế của nàng ta hù dọa, nhưng Du Uyển lại không.
Du Uyển nhìn cũng chẳng muốn nhìn, liếc qua nàng ta một cái, xoay người sang chỗ khác giúp Du Phong g.i.ế.c cá, phần lớn khách nhân mua cá đều muốn mua sống, nhưng cũng có người nhờ giết, Du Phong làm có chút ngượng tay, g.i.ế.c mãi vẫn không xong.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.