“Không phải ngươi luôn nói nhi tử của ta kém cỏi, mọi thứ đều không bằng chất nhi của La gia sao? Khuê nữ nhà ngươi Du gia chúng tôi không dám trèo cao, vẫn nên lưu lại cho La gia a!”
Quách Đại Hữu lúc này nào dám nói lời thật lòng, mặt nghiêm túc nhìn đại bá mẫu nói: “Đại tỷ, tỷ nói vậy lại oan uổng cho ta, ta nói Du Phong không bằng chất nhi La gia lúc nào?”
Đại bá mẫu bị tên đệ đệ không biết xấu hổ này làm giận quá chừng: “Miệng mọc trên mặt ngươi, không phải ngươi nói thì ai nói?”
“Đại tỷ!”
“Tất cả im lặng đi!” đại bá trầm giọng nói.
Đại bá mẫu cùng với Quách Đại Hữu đành phải im lặng.
Đại bá nhìn về phía Du Phong: “Con vừa ý Nguyệt nhi không?”
Du Phong há to miệng.
Đỗ Kim Hoa nhanh miệng nói: “Làm sao không vừa ý a? Hai đứa xứng đôi vô cùng! Không phải tôi tự khen a, mười dặm tám thôn này không tìm ra cô nương nào đẹp hơn Nguyệt nhi đâu!”
“Chẳng lẽ tìm được nam nhân nào đẹp trai hơn ca ca của ta sao?” Du Uyển không nhanh không chậm đi vào, nhàn nhạt liếc Đỗ Kim Hoa và Quách Đại Hữu một chút, “Đừng có đánh chủ ý lên người đại ca ta, lúc chúng ta nghèo sao các người không gả nữ nhi của mình tới, chờ đến lúc thanh danh nữ nhi các người bị hủy thì kêu đại ca ta làm hiệp sĩ đổ vỏ, cho rằng chúng ta bị ngốc hết sao?”
TruyenLau.com
Cái gì hiệp cái gì đổ vỏ? Đỗ Kim Hoa nghe không hiểu, lại cảm thấy đây cũng không phải lời tốt lành gì: “Ngươi... ngươi... ngươi làm sao nói vậy? Nguyệt nhi là biểu muội của ngươi!”
“Du Phong cũng là đại ca của ta! Nàng ta an tâm làm biểu muội của ta thì ta sẽ đối tốt với nàng, nhưng muốn làm đại tẩu của ta, cửa nhỏ cũng không có đâu!” Du Uyển không ghét Quách Tiện Nguyệt, nhưng không đại biểu cho việc nàng hy sinh Du Phong để thành toàn cho Quách gia.
“Các ngươi được tiện nghi còn khoe mẽ! Nữ nhi của ta duyên dáng như vậy, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, sẽ đến lượt nhà các ngươi?” Đỗ Kim Hoa bị chọc tức đến nỗi không biết kiềm chế, nhưng đây cũng là lời trong nội tâm của bà ta, nếu không sao bà ta có thể nói trôi chảy như vậy.
Website TruyenLau.com
Đại bá mẫu tức giận, nguyên bản bà có chút đồng tình với Quách Tiện Nguyệt, lại bị lời này của Đỗ Kim Hoa khiến cho chút đồng tình đó hoàn toàn biến mất, bà cảm thấy nàng ta bị như vậy là đáng đời!
Du Uyển lạnh nhạt nói: “Ai thích chiếm tiện nghi của nữ nhi bà thì chiếm, chứ đại ca của ta không muốn đâu nha!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Đỗ Kim Hoa tức giận tới phát run: “Ngươi... ngươi... ngươi thật sự cho rằng đại ca của ngươi sẽ cưới được một người tốt hơn nữ nhi của ta? Lớn tuổi như vậy chẳng làm được trò trống gì, ta đồng ý gả nữ nhi của ta cho hắn đã là tạo hóa coi trọng hắn! Không tin ngươi cứ chống mắt lên mà xem, phàm là cô nương có được một phần tư sắc của Nguyệt nhi, đều không có ai vui lòng gả cho hắn!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ai nói?”
Một thanh âm ngang ngược xông thẳng vào cửa.
Đám người nhìn lại thì thấy một thiếu nữ thanh xuân mặc một thân phấn y, chân mang giày thêu trân châu, váy trắng sa mỏng, vạt áo tỳ bà màu hồng phấn cùng với búi tóc đen nhánh xinh đẹp, trên tóc là đôi trâm ngọc đung đưa.
Trên cổ nàng đeo một cái vòng cổ cùng vòng tay được làm bằng vàng.
Có mù thì cũng nhìn ra một thân trang phục này có giá trị không nhỏ, không nói tới dung mạo thực sự là không hề kém Quách Tiện Nguyệt.
Nàng ấy thần sắc cao ngạo bước tới.
Đỗ Kim Hoa lập tức cảm thấy bị áp bách.
Nhưng cỗ áp bức này lúc đến bên cạnh Du Phong liền biến mất, nàng ấy u oán nhìn về phía Du Phong: “Ta nói tại sao lâu như vậy ngươi không đến cầu hôn ta, nguyên lai trong nhà có một con hồ ly tinh a!”
Du Phong một mặt mộng bức: “...”
Đám người trợn mắt há mồm: “...”
Bạch Đường đi vào phòng nhìn thoáng qua Quách Tiện Nguyệt đang mê man, sau khi đi ra ngoài liền hướng Du Phong làm vẻ mặt u oán: “Còn tưởng là thiên tiên gì, cũng không đẹp hơn ai! Một không đẹp bằng ta, hai không có tiền bằng ta, quan trọng hơn là còn già hơn ta! Ngươi tình nguyện cưới một lão nương, cũng không cần ta sao? Chẳng lẽ chê bạc cưới của ta còn ít? Vậy ta thêm một ngàn lượng! Như vậy ngươi có thể cưới ta được chưa?”
Du Phong phun nước trà ra ngoài...
Đỗ Kim Hoa cùng Quách Đại Hữu hai chân mềm nhũn, chân đại bá để dưới bàn co quắp lại...
...
Tiểu Bạch Đường: “Đoạt phu quân, ta là chuyên nghiệp!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.