Du Uyển là người dễ dàng kiềm chế được tâm tình của bản thân, bất luận là gặp chuyện gì, nàng cũng có thể bảo trì được sự thong dong cùng bình tĩnh mặc dù ở độ tuổi này rất khó làm được, cũng chẳng biết tại sao, đến lúc gặp Yến Cửu Triêu thì sự tự chủ của nàng đều theo gió bay, ba phen bốn bận bị chọc giận, nàng thật sự muốn đánh người!
Yến Cửu Triêu giống như không thấy nàng đang thở phì phì biểu lộ mình đang rất tức giận, giơ cằm lên, dùng ánh mắt ra hiệu với thức ăn để trên bàn.
Hắn vì nàng bị thương là thật, nàng xác thực cũng nên báo đáp, nhưng cái người cần báo đáp kia làm ra vẻ như vậy, có phải nên biết xấu hổ một chút không?
Du Uyển cảm thấy mình nên kiềm nén không tát hắn một cái.
“Ân?” Yến Cửu Triêu kéo dài ngữ điệu.
Du Uyển bóp bóp nắm đấm, bưng bát đũa trên bàn lên, đi tới ngồi xuống bên cạnh giường.
Bữa cơm này được nấu từ nguyên liệu mà các thôn dân đưa tới, thịt kho với thịt khô thì của nhà nàng, rau cải trắng là của Trần gia, bánh cao lương là của nhà Xuyên Tử, cũng không biết người tôn quý như hắn, rốt cuộc có nuốt trôi được đồ ăn bình dân như thế này hay không.
Du Uyển tùy ý gắp một cái bánh cao lương, đút tới bên miệng hắn.
Yến Cửu Triêu ghét bỏ ra mặt: “Lớn như vậy, làm sao ăn?”
Du Uyển trả lời: “Ngươi không cắn được sao?”
Yến thiếu chủ hừ mũi: “Như vậy tướng ăn sẽ rất khó coi.”
Nhịn... Ta nhịn...
Du Uyển im lặng, dùng đũa tách bánh cao lương ra làm mấy phần, gắp miếng nhỏ nhất trong đó lên, miếng phù hợp nhất với tướng ăn nhã nhặn của vị thiếu chủ nào đó, “Cái này được chưa?” Website TruyenLau.com
Yến Cửu Triêu ăn vào: “Thật khó ăn!”
Du Uyển: “...”
Nàng hận không thể một đao c.h.é.m hắn...
Mặc dù nói một câu khó ăn, nhưng đến cuối cùng thiếu chút nữa là đi l.i.ế.m đĩa, lúc còn nửa cái bánh cao lương, Du Uyển không cẩn thận run tay một cái, cái bánh rơi xuống đất bị dơ, vị thiếu chủ này mới không mặn không nhạt nói thôi.
Du Uyển nhìn đồ ăn trên bàn bị quét sạch sành sanh, mặt đầy hắc tuyến. TruyenLau.com
Đây là quỷ c.h.ế.t đói đầu thai sao?
Nàng làm lượng đồ ăn cho bốn người ăn đó.
Du Uyển buông chén đũa xuống, chuyển cái bàn qua một bên, đối với tên Yến thiếu chủ không có hình tượng đang ngồi ợ kia, nói: “Yến thiếu chủ, xin hỏi bây giờ tôi đi được chưa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Nếu không đi thì trời cũng sắp sáng, lăn qua lộn lại, nàng liền giống như qua đêm với một nam nhân xa lạ. Website TruyenLau.com
Yến Cửu Triêu lạnh nhạt nói: “Bản thiếu chủ muốn uống nước!”
Du Uyển ngứa răng, dùng ánh mắt lạnh băng mà nhìn hắn vài lần, xoay người đi rót nước cho hắn.
Đúng là người không dễ hầu hạ mà.
“Quá nóng!”
“Quá lạnh!”
“Không có mùi vị gì cả!”
“...?!?!”
Nước mà còn đòi mùi vị?
Ngay lúc Du Uyển sắp nhịn hết nổi, thì Lý Chính vội vã tới cửa.
“Vạn công tử, ngài ngủ chưa?”
Lời còn chưa dứt thì Vạn thúc đã mở cửa ra.
Du Uyển lại dùng ánh mắt lạnh băng nhìn Yến Cửu Triêu, vậy mà ngươi nói Vạn thúc đã ngủ rồi?
Lý Chính đi thẳng đến phòng Yến Cửu Triêu.
Nghe thấy tiếng mọi người đang đi tới gần, Du Uyển liền đứng cách xa giường, kéo ra một khoảng cách nhất định với Yến Cửu Triêu, nhưng chung quy là vẫn ở trong phòng của hắn, lúc nhìn thấy nàng thì Lý Chính hơi kinh ngạc: “A Uyển? Sao ngươi lại ở chỗ này? Ngươi tìm Vạn công tử có chuyện gì sao?”
Lý Chính cũng không nghĩ nhiều, thứ nhất, cách làm người của A Uyển khiến ông không hề nghi ngờ; thứ hai, tối nay giao long xoay người, toàn thôn đều sợ hãi, trừ bỏ mấy hài tử, ai cũng không ngủ được, lúc này đều đang đứng tụm năm tụm ba ở bên ngoài.
Du Uyển định tìm lý do gì đó để lấp l.i.ế.m cho qua, thì nghe Yến Cửu Triêu vân đạm phong khinh nói: “Nàng ấy là đến xem ta.”
Lý Chính lại sững sờ!
Yến Cửu Triêu chậm rãi nói: “Chân ta bị thương là vì nàng ấy, vì bày tỏ sự cảm kích nên chủ động qua đây nấu cơm cho ta, nấu một bát thịt kho, thịt khô xào rau cải trắng, làm nóng mấy cái bánh cao lương, còn đun một bình nước nóng.”
Du Uyển khóe miệng co rút.
Có cần nói cặn kẽ như vậy sao? Còn nữa, ngươi xác định là ta chủ động sao?
“A...” Lý Chính chỉ chú ý mấy câu đầu, “Vạn công tử cứu A Uyển a... Vạn công tử thật anh dũng...”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.