Du Uyển khâu xong vết thương của Du Tùng thì nữ quyến Quách gia cũng đến, vẫn như cũ là nhà đại bá trả tiền xe, thấy đại bá cười chủ động xuất tiền túi trả thì Quách gia cữu mẫu sắc mặt mới được coi là tốt hơn một chút.
Quách gia cữu mẫu họ Đỗ, tên Kim Hoa, là thê tử kết tóc của Quách Đại Hữu, Đỗ gia cũng được coi là hộ giàu của thôn Diêu Thủy, sau khi Đỗ Kim Hoa gả vào Quách gia, trong dòng họ có rất nhiều người không vui, vì Đỗ Kim Hoa chỉ sinh được hai nữ nhi liền không thể sinh được nữa, đừng nói ở nông thôn, cho dù trong Kinh Thành, không sinh được nhi tử cũng là điều mà nữ nhân tối kỵ, nhưng ai bảo người Đỗ gia giàu có? Đỗ Kim Hoa vẫn như trước không bị ảnh hưởng gì mà ở Quách gia vênh váo tự đắc.
Đỗ Kim Hoa mặc quần vải bông màu nâu nhạt, đi đôi giày màu trắng thêu hoa, áo là một kiện màu xanh tỳ bà có in hoa, búi tóc được chải sáng bóng, trên tóc lại là trâm Quỳnh hoa bằng vàng.
Không chỉ vậy, bà ta còn tô son điểm phấn kẻ lông mày, những chuyện này trong Kinh thành thì không hiếm lạ gì, nhưng ở vùng nông thôn thì cực kỳ hiếm thấy.
Hai bên trái phải Đỗ Kim Hoa, theo thứ tự là Quách Tiện Nguyệt mười sáu tuổi và Quách Tiện Xảo tám tuổi.
Quách Tiện Nguyệt có dáng người yểu điệu, hoa nhường nguyệt thẹn, ở thôn Diêu Thủy là mỹ nhân số một số hai.
So với đại tỷ thì nhị nữ nhi Quách Tiện Xảo có vẻ ngoài bình thường, thân hình mập gấp đôi Quách Tiện Nguyệt, ngũ quan thì chỉ coi là tạm được, nàng ta bước vào nhà cũng không chào hỏi ai, vẫn cắm cúi ăn bánh đường đỏ trong tay.
Tiểu Trăn Trăn đã thèm bánh đường đỏ này suốt cả đường đi, thế nhưng Quách Tiện Xảo vẫn ăn một mình, c.h.ế.t sống cũng không cho bé một miếng, cũng may bé vẫn còn Thiết Đản ca ca tốt.
Tiểu Trăn Trăn sau khi chạy đi tìm Thiết Đản, Thiết Đản liền đem bánh Hoàng Tô trong tay nhét vào miệng muội muội.
Muội muội mình, thì tự mình sủng a!
“A Uyển ơi! Cữu mẫu với biểu muội đến rồi!” Đại bá gọi với vào phòng Du Tùng.
Mấy đứa nhỏ đều ở trong nhà, nhưng đại bá chỉ gọi mỗi Du Uyển, có thể thấy được ông coi trọng Du Uyển như thế nào.
“Ấy, đến rồi.” Du Uyển quấn tốt băng gạc cho Du Tùng xong dùng sức cột nút, chặt đến mức Du Tùng phải hít một ngụm khí lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Du Uyển thu thập bọc đồ, đi vào nhà chính chào hỏi ba người Đỗ Kim Hoa: “Cữu mẫu, Nguyệt biểu muội, Xảo nhi tiểu muội.”
Quách Tiện Xảo vẫn ăn bánh đường trong tay, căn bản không thèm để ý tới Du Uyển.
Nhưng Đỗ Kim Hoa với Quách Tiện Nguyệt nghe tiếng Du Uyển thì quay lại, không nhìn thì không sao, vừa nhìn qua, suýt chút nữa khiến mắt hai người bọn họ muốn lồi ra.
Du Uyển cả ngày chỉnh sửa đồ đạc sau khi xảy ra động đất, mặc y phục mộc mạc nhất, búi tóc cũng chải kiểu bình thường nhất, một món đồ trang sức cũng không có, chỉ dùng một cây trâm mười ba văn mua ở sạp hàng ngoài chợ.
Mặc đồ như thế này có thể coi là bỏ đi, nếu như các thôn cô khác mặc lên người thì ai cũng không muốn nhìn nhiều hơn một cái, nhưng hết lần này tới lần khác lại mặc trên người Du Uyển...
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Yên tĩnh, thanh nhã, an tĩnh đứng đó cũng không thể khiến người ta bỏ qua, Đỗ Kim Hoa đã đem hết vốn từ học được từ chỗ muội phu ra sử dụng, lại phát giác nhiêu đó cũng không đủ để hình dung sự tốt đẹp của thiếu nữ đứng trước mắt này.
Cái này không phải là thôn cô, rõ ràng là một cô nương bước từ trong tranh ra.
Đỗ Kim Hoa tự xưng là người từng thấy qua việc đời, nhưng chưa từng thấy cô nương nào có khí chất bất phàm như vậy, nói tới ngũ quan của Du Uyển, không thể nói là quá tinh xảo, nhưng toàn bộ ngũ quan trên khuôn mặt trắng nõn đó lại hài hòa khó nói, khiến người ta nhìn vào có cảm giác rất dễ chịu.
Quách Tiện Nguyệt đã sớm không còn nhớ rõ Du Uyển, Đỗ Kim Hoa thì lại có ấn tượng, trong trí nhớ của bà là một cô nương đen gầy, không giống như bây giờ khiến hai mắt người khác tỏa sáng a!
Thật đúng là nữ nhi mười tám thay đổi thật lớn a! Website TruyenLau.com
Đỗ Kim Hoa từ trước tới nay chỉ dùng những từ này trên người nữ nhi nhà mình, cảm thấy nữ nhi nhà mình trổ mã không khác gì khuê tú trong thành, nhưng giờ khắc này bà không dám chắc chắn nữa rồi.
Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng trước mặt Du Uyển, Quách Tiện Nguyệt thực sự không xứng để được so sánh.
TruyenLau
Không quan hệ tới quần áo, không quan hệ tới đồ trang sức, chỉ cần một ánh mắt thong dong, lúc giơ tay nhấc chân đều toát ra khí chất.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.