Du Uyển được tự do liền đưa tay ôm lấy tiểu bàn cầu đang treo trên người mình, nói với nam tử đứng trước mặt: “Đa tạ Hứa công tử.”
Du Phong cũng nói cám ơn.
Sau đó Du Phong nhìn vào tiểu bàn cầu đang nằm trong lòng Du Uyển, tiểu bàn cầu này hình như mắc bệnh rụng lông, còn hơi ho khan mấy tiếng, Du Phong liền biết rõ đây là con vật nằm trong lồng lần trước Hứa công tử mang tới.
Thật quá lợi hại, Du Phong nghĩ.
Có thể nuôi được một sủng vật lợi hại như vậy, vị Hứa công tử này không phú thì cũng quý, nhưng hắn vẫn không hề liên hệ thân phận của vị Hứa công tử này với nhà họ Hứa kia, dù sao trên đời này, người họ Hứa nhiều lắm.
“Hứa công tử, sao ngươi lại ở đây?” Du Uyển quan sát chiếc xe ngựa đỗ ở đằng kia, nhìn phương hướng có lẽ là đi ra từ Kinh Thành.
Hứa công tử nhìn tiểu bàn cầu một chút, trầm thấp nói: “Nó không chịu uống thuốc, cũng không cho người khác sức thuốc.”
Nói bóng nói gió là muốn Du Uyển hỗ trợ.
Tiểu bàn cầu bị cáo trạng liền trợn trắng mắt với chủ nhân của mình, rồi lại ghé vào trong n.g.ự.c Du Uyển mà cọ.
Du Uyển sờ lên lưng của nó: “Nhất định phải uống thuốc, sức thuốc thì bệnh mới khỏi.”
Tiểu bàn cầu nũng nịu ai oán vài tiếng. TruyenLau
Du Uyển vốn còn muốn nói vài lời, nhưng nếu không nhờ vào tiểu bàn cầu không chịu uống thuốc sức thuốc, thì cũng sẽ không đi ngang qua đây rồi cứu mình, nghĩ vậy, nàng lại càng cảm kích nó vì không nghe lời.
Hứa công tử đối với việc Du Uyển bị đám giặc cướp này truy sát cũng không có bao nhiêu hứng thú, dư quang nhìn ra phía sau, nhàn nhạt phân phó: “Trường An, báo quan.”
“Tuân lệnh!” Bên cạnh xe ngựa có một người cưỡi tuấn mã, có lẽ là người hầu của Hứa công tử, hắn kéo cương ngựa nhanh chóng rời đi.
Du Uyển ôm tiểu bàn cầu đi đến bên cạnh đám người bịt mặt, trong bọn họ, ba người định khinh bạc nàng thì bị thương nặng nhất, lúc này đã ngất xỉu vì mất máu, còn cái người có vẻ bình tĩnh nhất kia là tên đầu lĩnh.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Du Uyển không hề quên, hắn là người điểm huyệt đạo nàng, rồi giao nàng cho những tên kia.
Du Uyển đi đến trước mặt hắn, từ trên cao nhìn xuống: “Ai sai khiến các ngươi tới g.i.ế.c ta?”
Tên đầu lĩnh mồ hôi lạnh đổ ròng ròng, nằm trên mặt đất quật cường không chịu mở miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); TruyenLau.com
Tiểu bàn cầu nhảy xuống đất, giơ lên một trảo nhắm ngay hạ bộ của hắn, rất có khí thế của hung thần ác sát, như muốn nói: “Có nói hay không? Không nói thì ta sẽ bạo trứng trứng của ngươi.”
Tên bịt mặt run rẩy.
Đây là mèo bệnh thật sao? Trên đầu nó có hoa văn của chữ Vương, có khi nào là hổ con?
Tiểu bàn cầu đang muốn bạo hắn, thì tên đầu lĩnh liền bị dọa đến mức mất hết cốt khí, khàn giọng kêu lên: “Ta nói ta nói... Là một tên tiểu tử trẻ tuổi! Có lẽ bằng tuổi của đại ca ngươi, dáng người nhỏ con, khẩu âm là người Kinh Thành chính gốc.”
Du Uyển như có chút suy nghĩ, người nhỏ con, giọng người Kinh Thành... Nghe qua thì có lẽ là tên chạy việc, người khôn khéo sẽ không bao giờ tự mình ra mặt.
“Nếu bây giờ cho ngươi nhìn, ngươi có thể nhận ra hắn không?” Du Uyển hỏi.
“Có thể có thể!” Tên đầu lĩnh gật đầu như giã tỏi, thực sự cầu sự sống trong cái c.h.ế.t thật quá khổ.
Du Uyển coi như thỏa mãn mà ừ một tiếng, sau đó mặc kệ hắn nằm đó.
Tên đầu lĩnh cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở ra, hắn vẫn còn giá trị lợi dụng, nên tính mạng sẽ không sao...
Nào biết hắn đang thở phào nhẹ nhõm, thì một cái móng vuốt nhẹ nhàng vỗ xuống trứng trứng...
Dù sao thì nhận thức bằng đầu chứ đâu phải bằng chỗ này, đúng không?
Tiểu bàn cầu kiêu ngạo ưỡn n.g.ự.c nhỏ, nện từng bước ưu nhã bước về phía Du Uyển, sau đó nhẹ nhàng nhảy vào lòng nàng mà meo một tiếng.
Quan phủ nghe nói có kẻ muốn g.i.ế.c người vô tội, một đám lính giơ đao cầm kiếm, ngựa không ngừng vó mà chạy đến, nhưng lúc đến nơi...
Ách... đây là ai g.i.ế.c ai a...
Đám bịt mặt chưa bao giờ cầu mong quan phủ tới sớm như vậy, từng người nước mắt nước mũi nhào qua, xin quan sai mau mau bắt nhốt bọn họ vào trong lao.
Đám quan sai hỗn độn đứng trong gió...
Tiểu bàn cầu cuối cùng vẫn không thể lưu lại, sau khi được Du Uyển cho uống thuốc, sức thuốc xong, nó liền bị Hứa công tử nhốt vào lồng mang đi.
Vừa lên xe ngựa, tiểu bàn cầu liền cắn đứt cửa lồng, đi ra đặt chân lên mấy cái nghiên mực trị giá liên thành, phanh phanh phanh đập nát mấy cái.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.