“Không sai.” Du Phong gật đầu, hơi kinh ngạc với lời nhận xét như vậy của nàng, giống như nàng đã nếm qua đồ ăn này vô số lần...
“Đại ca cho rằng tại sao?” Du Uyển kéo Du Phong ra khỏi suy nghĩ của chính mình.
Du Phong vô ý thức nói: “Còn có thể tại sao? Phỉ Thúy Lâu mời được ngự trù trong cung...”
Du Uyển nói: “Chẳng lẽ đại ca cảm thấy ngự trù có thể làm đồ ăn cho khách trong Phỉ Thúy Lâu sao? Đại ca có tin hay không, đồ ăn vừa rồi chúng ta ăn, không có món nào mà ngự trù làm cả.”
Ngự trù chỉ là mánh lới, người ta áo gấm về quê, là tới hưởng phúc, không phải đến để lao động, một người đã có tuổi mà mỗi ngày nấu mấy trăm lần, có còn để cho họ sống hay không? Nếu như là khách quý, thì may ra người ta mới trổ tài, còn chúng ta chỉ là dân chúng thấp cổ bé họng, nào nhận được phúc khí kia?
“Huống chi đại ca có cảm thấy, nhà mình xào rau, ăn cũng có vị chát như thế này?”
Nàng không nói Du Phong cũng không nghĩ đến, tỉ mỉ nghĩ lại xác thực là như vậy, bất quá hắn ăn như vậy từ nhỏ đến lớn, nên không có cảm giác chán ghét mùi vị này.
“Vậy muội nói xem tại sao?” Du Phong hỏi, lần này ngữ khí hòa hoãn hơn rất nhiều.
Du Uyển một tay nâng cằm, cười cười: “Muội vốn tưởng Bạch tiểu thư chỉ là cái bao cỏ, là do muội trách oan nàng ta, ai cũng nghĩ vấn đề là do đầu bếp, chỉ có nàng là tìm được nguyên nhân chính. Muội muốn gặp vị Bạch tiểu thư này.”
...
“Ngươi nói ai muốn gặp ta?” Bạch tiểu thư vừa mới từ cửa hàng muối về, đem áo choàng đưa cho nha hoàn sau lưng, lãnh đạm nói.
Chưởng quỹ nói: “Một khách nhân, nói tiểu thư có biết nàng, ta cảm thấy không giống vậy... Tiểu thư kim chi ngọc diệp, làm sao sẽ nhận biết một thôn cô? Có phải là lừa gạt hay không?"
Bạch Đường mỉa mai cười một tiếng: “Có là lừa đảo bản tiểu thư cũng phải gặp! Xem xem bản tiểu thư làm thịt nàng ta!”
Nửa khắc sau, chưởng quầy đưa Du gia huynh muội lên lầu hai. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bạch Ngọc Lâu là đệ nhất lâu, Bạch Đường mỗi ngày gặp người không đến 100 thì cũng đến mấy chục, người bình thường nàng không coi trọng chỉ nhìn qua chứ không để trong lòng, nhưng trước mắt này là một thôn cô không chút nào thu hút, thế nhưng nàng đúng là nhận ra.
“Là ngươi?”
Bạch Đường kinh ngạc.
Chưởng quỹ nghe được câu này, hơi yên lòng một chút, quả thật là đã từng gặp qua.
Du Uyển mỉm cười: “Bạch tiểu thư trí nhớ thật tốt, ta họ Du, đây là đại ca của ta.” TruyenLau.com
Du Phong khách khí gật gật đầu.
Bạch Đường căn bản không nhìn đến hắn, thanh âm lạnh lùng nói với Du Uyển: “Ngươi đùng có dựa vào việc ta chỉ nói với ngươi một câu, người liền đuổi tới đòi kết giao, người như mấy ngươi đừng có nghĩ trèo cao lên người ta!”
Du Phong lạnh mặt.
Website TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Du Uyển cũng không buồn bực, ngược lại cười nói: “Đúng lúc, ta cũng không có rảnh rỗi đến kết giao cùng Bạch tiểu thư, Bạch tiểu thư nói như vậy ta liền an tâm.”
“Ngươi...” Bạch Đường nghẹn họng.
Du Uyển lại nói: “Ta đến làm giao dịch cùng Bạch tiểu thư.”
Bạch Đường quan sát nàng một phen, giễu cợt nói: “Người có gì để giao dịch với bản tiểu thư? Đồ ăn? Cá?”
Đây là do nàng ta thấy cái sọt cùng thùng gỗ có dính vảy cá.
Du Uyển nói: “Muối, so với muối của Phỉ Thúy Lâu chất lượng còn tốt hơn.”
Bạch Đường biến sắc.
Du Phong cổ quái nhìn Du Uyển một chút, nhà bọn họ làm gì có muối? Không đúng, làm sao sẽ nói là nhà bọn hắn? Là nhà nàng, hắn không có cùng nàng một nhà nha!
Chưởng quỹ vỗ bàn một cái: “Lớn mật, chỗ này là chỗ ngươi bán muối lậu? Tiểu thư, tự mình bán muối là trọng tội, sẽ phải ăn cơm tù.”
Bạch Đường nhíu mày.
Du Uyển lắc đầu, Bạch tiểu thư còn trẻ tuổi coi như bỏ qua, như thế nào mà chưởng quỹ cũng hồ đồ? Bỏ qua việc họ có lá gan làm chuyện vi phạm lệnh cấm không nói, hỏi trên đời có ai gặp qua dân buôn muối nào mà nhìn nghèo túng như họ không?
Du Uyển nhìn về phía Bạch Đường nói: “Bạch tiểu thư yên tâm, ta không phải dân buôn muối, chỉ là ta có biện pháp đem muối chất lượng kém biến thành muối thượng đẳng.”
Lời này vừa nói ra, mọi người đều giật mình.
Bạch Đường không chớp mắt mà nhìn nàng, tựa như muốn xem lời nói của nàng là thật hay giả.
“Đương nhiên ta cũng không phải làm không công, ta sẽ đòi thù lao từ Bạch tiểu thư.”
Bạch Đường híp híp mắt: “Ngươi muốn bao nhiêu?”
Như vậy là nàng ta đã động lòng.
“Tiểu thư!” Chưởng quỹ lên tiếng can ngăn.
Bạch Đường đưa tay ngăn lại lời của chưởng quỹ.
“Cuộc làm ăn đầu tiên, không nên thu nhiều lắm...” Du Uyển nỉ non.
Du Phong tim đã nhảy lên tới cần cổ, sợ nàng hô thấp quá không đủ tiền trả nợ, đang muốn kiên trì nói “mười lăm lượng.”, thì nghe thấy Du Uyển nhẹ nhàng thở dài: “50 lượng đi.”
Ta thế nhưng là đã chịu phần thiệt rồi...
Bạch tiểu thư thổ huyết...
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.