Thượng Quan Diễm nhìn về phía một phu nhân mặc trang phục xinh đẹp nói: “Dung mạo ngươi xấu như vậy mà cũng dám đi ra ngoài, tại sao ta lại không dám?”
Vị phu nhân vừa mới mắng bà không có mặt mũi mà còn dám đi ra ngoài thì lúc này tức đến ngã ngửa.
Thượng Quan Diễm lại nhìn về một vị phu nhân được trang điểm bằng lớp phấn dày như bức tường nói: “Còn nữa, cái gì mà tự cho là mình còn làm vương phi? Ta chính là vương phi, ta đã là Tiêu phu nhân nhưng cũng là Yến vương phi, thì làm sao? Ghen ghét hả? Ngươi có cái mệnh đó sao?”
“Ngươi...ngươi...” Vị phu nhân đó tức đến toàn thân phát run, phấn trang điểm rơi xuống rần rần: “Ngươi thật không biết xấu hổ!”
Thượng Quan Diễm chống cằm cười nói: “Nếu như ta mà có cái mặt mo như ngươi, xin thứ lỗi, có cho tiền ta cũng không cần.”
Rõ ràng bà với Thượng Quan Diễm cùng tuổi, nhưng nhìn bà giống như mẹ của Thượng Quan Diễm, vị phu nhân này cũng trợn mắt ngất xỉu.
Qua chuyện này, đám người này đối với Thượng Quan Diễm chỉ dám nghiến răng chịu đựng.
Thượng Quan Diễm tâm tình thật tốt, bà buông rèm xuống, cho xe đi về hướng phủ Thiếu Chủ.
Bà đi phủ Thiếu Chủ tất nhiên sẽ không cần người thông báo, đi thẳng vào trong viện của Yến Cửu Triêu.
Trùng hợp là Yến Cửu Triêu cũng đang đi tới từ một hướng khác, hai người chạm mặt.
“Đi đâu?” Bà hỏi.
Bên cạnh Yến Cửu Triêu chỉ có một người hầu, không thấy Vạn thúc.
Thường Tùy thi lễ một cái, thức thời mà thối lui.
Yến Cửu Triêu nhàn nhạt liếc bà một cái, không đáp lời mà hỏi ngược lại: “Tiêu phu nhân tới đây làm gì?”
Thượng Quan Diễm tập mãi cũng thành thói quen, “Tất nhiên không phải đến đây để nhìn con, cháu của ta đâu?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Liên quan gì đến Tiêu phu nhân?” Cũng không hỏi tại sao bà lại biết ba tiểu gia hỏa kia đã vào ở phủ Thiếu Chủ.
Thượng Quan Diễm thoải mái đi vào viện của Yến Cửu Triêu: “Hôm nay ta đến thông báo cho con một tiếng, cháu nội ta sẽ mang đi, trước khi đại hôn bọn chúng sẽ ở chung với Nhan tiểu thư, nếu ngươi muốn đoàn tụ với bọn nhỏ thì mau cưới Nhan tiểu thư vào cửa.”
Nhan Như Ngọc vốn là hiểu lầm Thượng Quan Diễm, Thượng Quan Diễm mới không phải giúp nàng đoạt lại hài tử, bà chỉ muốn nhi tử của mình ngoan ngoãn thành hôn thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Website TruyenLau.com
Thượng Quan Diễm lại nói: “Trước mắt con khoan hãy cự tuyệt, tuy ta buộc con thành thân nhưng đó là vì muốn tốt cho hài tử, đứa bé nhỏ như vậy, không thể không có nương.”
Không biết nghĩ đến cái gì, Yến Cửu Triêu cười xùy một tiếng, “Có đúng vậy không?”
Thượng Quan Diễm biết Yến Cửu Triêu sẽ không dễ dàng gì mà chịu đi vào khuôn khổ, nếu cứ bức bách hắn thì kết quả sẽ hoàn toàn đi ngược lại, bà đã sớm có đối sách.
Nào biết bà chưa kịp mở miệng thì có một tên sai vặt bỗng nhiên lảo đảo vọt vào.
Thượng Quan Diễm chau mày nhìn gã sai vặt bịch một tiếng quỳ xuống đất, nói: “Không xong—tiểu công tử... tiểu công tử bị người ta bắt đi!” Đọc truyện tại TruyenLau.com
...
Địa lao ở Kinh Triệu phủ, Nhan Tạ đi qua thông đạo hẹp dài, một bên cầm chìa khóa vung vẩy, một bên dương dương đắc ý khẽ hát.
Tâm tình của Nhan Tạ lúc này vô cùng vi diệu, trước kia nghe nói Vương phi xin cho hắn một vị trí nhỏ trong vệ binh tuần thành, hắn còn có chút không vui.
Vệ binh tuần thành thì có cái gì tốt? Bất quá cũng chỉ là một tên bộ khoái thôi, còn phải dầm mưa dãi nắng, không cần nói cũng biết có bao nhiêu là khổ cực.
Lấy địa vị của Vương phi với Tiêu Chấn Đình, làm gì làm cũng phải cho hắn ngồi ở vị trí tổng bộ đầu mới tương xứng a.
Nhưng bây giờ nhìn lại, coi như dựa vào năng lực của mình, hắn cũng sắp lăn lộn đến vị trí tổng bộ đầu, thậm chí có thể trở thành Ngự sử.
Ngự Sử là quan tứ phẩm, so với cha hắn còn cao hơn một bậc.
“Hoàng cung có án kiện bị mất trộm...” Nhan Tạ cười đến không kiềm chế được, “Sao vận khí của bản thiếu gia lại tốt như vậy? Đúng là ông trời đưa quý nhân xuống trợ giúp a!”
“Nhan thiếu gia!” Một tên ngục tốt kinh hãi chạy tới.
Nhan Tạ không kiên nhẫn nhìn hắn một cái: “Hoảng cái gì mà hoảng? Quy củ chút đi!”
Ngục tốt lo sợ nói ra: “Không phải, Nhan thiếu gia, Yến... Yến thiếu chủ cùng Tiêu phu nhân đã tới!”
Nhan Tạ mắt sáng lên: “Cái gì? Muội phu với Vương phi tới sao? Sao ngươi không nói sớm? Bọn họ đến đâu rồi? Đã vào nha phủ chưa? Để bản thiếu gia tự mình đi nghênh đón!”
Nói xong cũng không đợi ngục tốt trả lời mà sải bước đi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.