Nha hoàn thấy Du Uyển không thèm để ý đến mình, tức giận đến lông mày đều dựng lên.
Toàn bộ trấn Liên Hoa, không có ai dám bày sắc mặt như vậy với nàng.
“Ngươi có biết ta là ai không? Dám vô lý với ta như thế?”
Nàng ta vọt tới trước mặt Du Uyển, bắt lấy tay Du Uyển.
Trùng hợp Du Uyển đang bắt một con cá trích, một đao đập vào đầu con cá.
Chỉ nghe thấy đông một tiếng thật lớn, vẩy cá đều văng lên, cô nương kia không biết là bị dọa hay bị buồn nôn, liền rút tay về, lui lại mấy bước, gương mặt đều trắng bệch.
Bộ dáng khôi hài này liền rước được một trận cười nhạo của mọi người xung quanh.
Nàng ta mặt đỏ lên, nhìn Du Uyển, chỉ cảm thấy càng tức giận, dùng tay chỉ vào mặt Du Uyển, đằng đằng sát khí mà lao đến.
Ba nam nhân Du gia đồng loạt đứng dậy.
Nha hoàn kia bị khí thế của ba phụ tử chấn nhiếp, nhưng rất nhanh nàng ta lại đến, không coi ai ra gì nói: “Các ngươi thật lớn mật, có biết phu nhân nhà ta là ai không? Dám cản đường ta, còn không mau tránh ra!”
Phụ tử ba người đều không nhúc nhích, tuy mặc áo vải đơn bạc, nhưng vì Du Uyển lại phảng phất như xây lên một bức tường đồng vách sắt.
Đáy mắt Du Uyển như có lưu quang hiện lên.
Nha hoàn này ương ngạnh ở trấn Liên Hoa lâu như vậy, chưa bao giờ bị người khác đối xử như thế, không khỏi gấp đến đỏ mắt: “Tốt, các ngươi! Dám không coi mặt mũi phu nhân nhà ta ra gì, coi chừng phu nhân nhà ta cho các người có thể đến mà không thể về!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Du Uyển đi ra từ sau lưng: “Ai không coi trọng mặt mũi phu nhân nhà ngươi? Phu nhân nhà ngươi có nói là phải tranh giành đồ ăn với bách tính sao? Đều do ngươi tự chủ trương, không thèm nói đạo lý, lại ỷ lại là có phu nhân ngươi bảo vệ?”
“Ngươi...” Nha hoàn bị nghẹn.
Không ít dân chũng vây xem đều thấy rõ sự việc, chỉ cảm thấy nha hoàn này xác thực là ỷ thế h.i.ế.p người, người ta đã nói thịt kho này bán rồi, nàng ta chỉ cần qua quầy khác mua là được, cần gì ép buộc người khác như vậy?
Ngược lại cái gia đình này, không động tâm vì tiền, không bị quyền thế lay động, quả thực khiến người ta phải lau mắt mà nhìn.
Chỉ là có người nhận ra thân phận của nha hoàn này, không khỏi lo lắng thay cho người nhà ‘Ngu xuẩn’ này. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Nàng ta là thiếp thân nha hoàn của Huyện lệnh phu nhân! Đắc tội nàng ta, sợ không có chỗ tốt a.”
Đám người xì xào bàn tán rơi vào tai nha hoàn, nàng ta thẳng sống lưng, dù bận nghe lén nhưng vẫn ung dung nhìn Du Uyển, tựa hồ xác định sau khi nàng nghe được thân phận của mình, nhất định sẽ phải quỳ gối tới li.ếm chân mình.
Đáng tiếc là để cho nàng ta thất vọng rồi.
TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Du Uyển để cho đại bá với hai ca ca quay vào trong quầy hàng, còn nàng tiếp tục g.i.ế.c cá, từ đầu đến cuối, đều không cho nàng ta một ánh mắt.
Nha hoàn triệt để bị chọc giận, quơ lấy bắp ngô phơi khô của gian hàng sát vách, hướng thẳng vào mặt Du Uyển mà đập xuống.
Lão bà bà bị giật bắp ngô, đau lòng đến mức muốn khóc! Nhà bà cũng sắp không còn cơm mà ăn, nhưng bà làm gì còn biện pháp nào khác? Đó là người nhà quan a!
Nàng ta đập tới chỗ Du Uyển, phụ tử ba người mặc dù xông ra ngoài, nhưng vẫn không kịp, mắt thấy cái giỏ bắp kia sắp nện vào trên đầu Du Uyển thì có một cái tay đưa ra, chụp lại.
Tuy là cái rổ được chụp lại, nhưng bắp ngô vẫn lăn đầy trên đất, các hạt bắp đều bị bẩn.
Lão bà bà sắp khóc, nhưng cũng không dám tiến lên nhặt.
Du Uyển nhìn nha hoàn kia với ánh mắt băng lãnh, nàng ta chỉ thấy toàn thân lạnh lẽo, vô ý thức mà sợ run người.
Đại bá đi nhặt bắp ngô, nhưng bị Du Uyển cản lại.
Du Uyển nói với nha hoàn: “Nhặt lên.”
Nha hoàn bị sát khí của Du Uyển hù đến, nhưng nàng ta không thể bị mất mặt trước nhiều người như vậy, mắt trợn trắng nói: “Ta mới không nhặt! Muốn nhặt thì tự ngươi đi nhặt!”
Du Uyển sắc mặt lạnh băng nói: “Ta lặp lại lần nữa, nhặt lên.”
Nha hoàn lạnh lùng hừ một cái: “Không nhặt! Ngươi có thể làm gì ta?”
Du Uyển lấy cái rổ trong tay nàng ta.
Nàng ta giở trò xấu xa né Du Uyển: “Ta có nói là đưa cho ngươi sao?”
Du Uyển nói: “Buông tay.”
Nha hoàn đương nhiên không chịu buông tay, bất quá nàng ta cũng không đoạt nổi, trùng hợp lúc này đại bá đang chống quải trượng đi tới, nàng ta liền duỗi chân ra ngáng chân đại bá.
Du Uyển không ngờ tới nàng ta xấu xa như vậy, ngay cả người tàn tật cũng không buông tha, lúc này ánh mắt nàng b.ắ.n tới, một phát bắt được cổ nàng ta, hung hăng nhấn xuống mặt đất.
....
Yến thiếu chủ: Ân, nương tử thật tuyệt vời!
Tết nguyên đán thật vui.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.