“Thì ra các con cũng chưa ăn cơm.” Du Uyển bưng chén trên bàn đút cho ba tiểu bánh bao, nhưng chúng không chịu há mồm.
Du Uyển nghĩ nghĩ, múc trong mỗi chén một viên thịt rồi bỏ vào trong chén canh của mình.
Canh sủi cảo thật sự rất khó uống, thành ra thịt viên cũng biến thành khó ăn, nhưng Du Uyển lại cảm thấy đây là món ngon nhất mà nàng từng ăn.
Ngay cả miếng nước canh cuối cùng nàng cũng uống hết.
Du Uyển sờ cái bụng tròn vo của mình: “Ta ăn no rồi, ăn nữa bụng sẽ nổ tung.”
Ba tiểu bánh bao nhìn thấy nàng đã no đến căng bụng, lúc này mới ngoan ngoãn mở miệng chờ Du Uyển đút cơm.
...
Tiểu hài tử cực kỳ ngoan ngoãn, đút cái gì ăn cái đó, không kén ăn cũng không ngậm trong miệng, ba chén cơm rất nhanh đã thấy đáy.
Nhìn bộ dáng của chúng ăn đến say sưa ngon lành, Du Uyển vậy mà cảm nhận được một tia hạnh phúc.
Thế nhưng bọn họ lại là hài tử của Nhan Như Ngọc, nàng chán ghét Nhan Như Ngọc như vậy, làm sao lại đối với con nàng ta...
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Chẳng lẽ mình là thánh mẫu?!”
Du Uyển tuyệt vọng nghĩ.
Ba người ăn hết cả chén cơm, một hạt cơm cũng không lãng phí.
Du Uyển lấy khăn ra, muốn lau miệng cho mấy đứa nhỏ thì lúc này ở cửa ngõ truyền đến tiếng bước chân gấp rút, sau đó là một đoàn quan binh ồ ạt xông vào ngõ nhỏ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Du Uyển chưa từng gặp quan sai ở Kinh thành, nhưng chủ quán với nương của hắn thì nhận ra thân phận của đối phương.
Đây rõ ràng là vệ binh tuần thành của Kinh Triệu phủ, vệ binh tuần thành cũng giống bộ khoái, nhưng so với bộ khoái thì chức quan cao hơn, thường ở Kinh thành xảy ra đại án mới xuất động đến vệ binh tuần thành.
Ngõ nhỏ không tính chật hẹp bị mười tên vệ binh chen nhau đứng nhìn chật chội hẳn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Người ở đâu?” Một tên vệ binh nhìn có vẻ trẻ tuổi hỏi.
Chủ quán không biết đã đắc tội gì tới Kinh Triệu phủ, bị dọa đến nỗi rớt cả sủi cảo trong tay, nơm nớp lo sợ đứng lên.
Tiểu nhị đứng bên người vệ binh nhìn lướt qua bọn họ, chột dạ chỉ: “Ở đó.”
Người bị chỉ rõ ràng là Du Uyển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Du Uyển đang cầm khăn tay hơi dừng một chút, thần sắc trấn định nhìn về phía tiểu nhị Thải Vân Hiên.
Vệ binh thấy bộ dáng của nàng không khỏi híp híp mắt, tiểu cô nương này, dáng dấp coi như không tệ!
“Ta làm chuyện gì mà ngươi lại dẫn quan binh đi bắt ta?” Du Uyển nhìn về phía tiểu nhị, lạnh nhạt nói.
Tiểu nhị không dám nhìn vào mắt nàng, cúi đầu thật sâu.
Thật ra hắn cũng không ngờ tình thế sẽ biến thành như vậy, hắn chỉ đem sự việc bán vải một năm một mười nói cho chưởng quỹ, vốn tưởng rằng chưởng quỹ sẽ tán dương hắn vì kiếm được một sinh ý tốt, ai ngờ chưởng quỹ một mực chắc chắn mấy thứ kia là cống phẩm trong cung, hai tên nhà quê chắc chắn không có khả năng cầm được đồ trong cung, chỉ có thể là tang vật.
Hắn hỏi, có tên nhà quê nào lại trộm được đồ trong cung? Huống chi người ta còn đem bán mà không đem giấu đi.
Chưởng quỹ lại nói chỗ đồ đó chưa chắc là bọn họ tự mình đi trộm, có lẽ bọn họ đang thay người ta thủ tiêu tang vật thôi.
Sau đó chưởng quỹ liền báo quan.
Sau đó nữa thì hắn bị vệ binh tuần thành kéo đi để xác nhận Du Phong với Du Uyển.
Loại án này vốn không thể kinh động đến vệ binh tuần thành, nhưng lần này lại có một vị mới nhậm chức, chưa từng thụ lý qua vụ án nào, vừa nghe có người báo án, lập tức quyết đoán chạy tới.
“Không phải là huynh muội sao?” Vệ binh tức giận nói.
Tiểu nhị thấp giọng, “Tôi không biết, Nhan đại nhân sao không hỏi nàng một chút a?”
Nhan đại nhân? Du Uyển híp mắt nhìn: “Ngươi là người của phủ tướng quân?”
Đột nhiên bị nhận ra thân phận, vệ binh tuần thành chống nạnh, cười càn rỡ: “Không sai, ta chính là đại thiếu gia của phủ tướng quân! Đi không đổi tên ngồi không đổi họ, Nhan Tạ! Yến thiếu chủ là em rể của ta, hài nhi của hắn là cháu ngoại của ta.”
Ba tiểu bánh bao ghét bỏ mà nhìn hắn.
Nhan Tạ căn bản không để ý đến bên cạnh Du Uyển xuất hiện ba cái hài tử: “Có thể nhận ra bản thiếu gia coi như ngươi có mắt, nhưng đáng tiếc, bản thiếu gia xưa này công tư phân minh, cho dù ngươi có muốn kết giao với ta thì ta cũng không có khả năng tha thứ cho ngươi. Người đâu! Đem nàng hồi nha môn!”
Ba tiểu bánh bao ôm chặt lấy chân Du Uyển, hung dữ mà trừng mắt với Nhan Tạ.
Một vệ binh khác đụng cánh tay của Nhan Tạ: “Đại nhân, ở đây có ba đứa bé.”
“Bắt chung vào một chỗ!” Nhan Tạ không chút nghĩ ngợi nói ra.
“Thế nhưng...”
Nhan Tạ chặn ngang lời hắn: “Thế nhưng cái gì? Nói ngươi bắt thì ngươi đi bắt! Bắt về hết cho ta! Sau đó đem nơi này lục soát một lần, có đào sâu ba thước cũng phải tìm cho ra tên nam nhân kia! Đây là bản án đầu tiên đại thiếu gia ta tiếp nhận, người nào cản ta lập công, ta sẽ cho người đó đẹp mắt!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.