Trong lúc hôn mê Hoàng đế không ngừng kêu tên Yến Cửu Triêu, Uông công công lập tức ngựa không ngừng vó mà chạy đến phủ Thiếu Chủ, hộ vệ của phủ Thiếu Chủ lại chạy tới thôn Liên Hoa, lúc ấy Du Uyển đang nói chuyện làm ăn với Tần gia, bởi vậy không biết chuyện đoàn người Yến Cửu Triêu vội vàng rời đi.
Du Uyển nhíu mày rồi quay người về nhà.
Tiểu Thiết Đản chẳng biết leo lên giường nàng lúc nào, Du Uyển dở khóc dở cười, ngủ giường lớn không tốt hơn sao? Sao cứ thích chen chúc cái giường nhỏ này với nàng?
Huống chi gần đây nhiệt độ cơ thể nàng lúc ngủ vô cùng nóng, có lúc bị nóng đến tỉnh.
Du Uyển ôm Tiểu Thiết Đản về phòng Khương thị, sau đó quay về phòng mình nằm dài trên giường, chỉ đắp một cái chăn mỏng.
“Thật nóng.”
Đêm xuân tiết trời se lạnh, Du Uyển lại nóng đến mức chăn mền đều bị xốc hết lên.
....
Trong hoàng cung, Hoàng đế bị sốt cao không lùi nằm trên giường rồng.
Hoàng hậu không được sủng ái, bây giờ người hầu bệnh bên cạnh là Hiền phi, là người được nắm quyền chấp chưởng hậu cung, bên cạnh Hiền phi là Nhị hoàng tử Yến Hoài Cảnh.
Sau khi thái y khám xong thì bị Hiền phi giữ lại, hỏi kỹ bệnh tình của Hoàng đế, Yến Hoài Cảnh thì bưng một chén thuốc nóng hôi hổi đi tới bên giường rồng.
Uông công công đã đi đón Yến Cửu Triêu, ở lại trong điện là tiểu cung nữ cùng tiểu thái giám, họ đều là tâm phúc của Hoàng đế.
TruyenLau
“Quân Tông...Quân Tông...”
Quân Tông là tên chữ của Yến Cửu Triêu, nghe nói là Hoàng đế tự mình đặt cho hắn, đủ thấy Hoàng đế có bao nhiêu yêu thương với Yến Cửu Triêu.
Cung nữ thái giám mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, phảng phất như cái gì cũng không nghe thấy.
Yến Hoài Cảnh nhìn lướt qua đám người, không giận mà uy nói: “Mấy người các ngươi lui xuống đi.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Tuân mệnh.” Đám người cung kính lui xuống.
Yến Hoài Cảnh múc một chút dược, nhẹ giọng kêu: “Phụ hoàng.”
Hoàng đế hơi mở mắt ra, nhìn Yến Hoài Cảnh đang ngồi trên giường rồng, suy yếu kêu: “Quân Tông...” TruyenLau.com
Yến Hoài Cảnh bị nhận nhầm há to miệng: “Nhi thần không phải Quân Tông.”
Hoàng đế bắt được cánh tay của Yến Hoài Cảnh: “Quân Tông...”
Tay đang cầm muỗng dược bị nắm lấy liền bị đổ hết ra ngoài, tay kia cầm chén thuốc liền để lên ghế.
Môi Hoàng đế khô khốc khép mở.
“Phụ hoàng nói gì?” Yến Hoài Cảnh cố gắng lắng nghe.
Hoàng đế lại coi hắn là Yến Cửu Triêu: “Quân Tông, trẫm, trẫm muốn...”
Muốn cái gì?
Không đợi Yến Hoài Cảnh nghe rõ thì Uông công công thần sắc kích động đi tới: “Bệ hạ! Bệ hạ! Yến thiếu chủ đến rồi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Yến Hoài Cảnh vội vàng đứng thẳng người lên, bất động thần sắc cầm chén thuốc trên ghế lên.
Động tác này trùng hợp lại được Yến Cửu Triêu nhìn thấy.
Yến Cửu Triêu không để ý tới hắn, đi thẳng đến giường rồng.
Uông công công khó xử nhìn về phía Nhị điện hạ: “Nhị điện hạ...”
Yến Hoài Cảnh biết là mình bị hạ lệnh trục khách, mặc dù hắn là nhi tử được phụ hoàng coi trọng nhất, nhưng trước mặt phụ hoàng, hắn vĩnh viễn kém xa Yến Cửu Triêu.
Mẫu phi của hắn quyền khuynh hậu cung, lại không ngăn được đứa cháu này.
Yến Hoài Cảnh buông chén thuốc xuống, đứng lên nói: “Ta đi qua xem thái y bên đó như thế nào, chén thuốc này liền làm phiền đường đệ đút cho phụ hoàng.”
Yến Cửu Triêu cũng không nhìn chén dược trên bàn, cũng không nhìn Yến Hoài Cảnh.
Yến Hoài Cảnh lạnh lùng rời đi.
Sau lưng liền truyền đến tiếng Uông công công nói chuyện: “Thiếu chủ đây tội gì...”
Tội gì cái gì? Là đắc tội hoàng tử hắn sao?
Uông công công chưa từng nói chuyện thân mật như vậy với hắn.
Yến Hoài Cảnh đi tới thiền điện.
Hiền phi đang nói chuyện bệnh tình của Hoàng đế với thái y, bà nhìn thấy nhi tử của mình có thần sắc khác thường, liền để cho thái y lui xuống trước.
“Thế nào?” Hiền phi hỏi.
Yến Hoài Cảnh không đi tới nữa.
Hiền phi cười nhạt một cái nói: “Phụ hoàng của con nói gì?”
Yến Hoài Cảnh nói: “Ông ấy nói gì đó nhưng con không nghe thấy.”
Hiền phi đi tới trước mặt Yến Hoài Cảnh, sửa sang lại y phục của nhi tử: “Vậy con trai của ta phiền lòng chuyện gì?”
“Mẫu phi.” Yến Hoài Cảnh yên lặng nhìn bà, “Yến Cửu Triêu đến cùng có phải nhi tử của phụ hoàng không?”
Hiền phi không để ý tay hắn đang nắm chặt: “Lời này con nghe từ đâu?”
Yến Hoài Cảnh nói: “không ai dám nói trước mặt con, chính con tự đoán.”
Hiền phi khinh thường cười một tiếng: “Đúng thì sao? Không đúng thì sao? Một con ma bệnh sống không quá hai mươi lăm tuổi, sẽ trở thành chướng ngại vật của con sao?”
....
Yến Cửu Triêu giáp mặt Bảo Thần Trù.
Bảo Thần Trù: cái gì? Dược thiện? Dược thiện không cho ngươi ăn! Chỉ cho cháu rể của ta ăn.
Cửu ca không biết xấu hổ: Gia gia.
Bảo Thần Trù: Nôn a!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.