Tiểu viện này nhìn sơ giống như nằm ẩn trong núi rừng, hoang vu không có người, lại không biết đã sớm có người xây một toà nhà bằng ngọc ở đây, phía trước tiểu viện được tạo ra một con đường uốn lượn, phía ngoài có thiết kế trận pháp, người bình thường không xông vào đây được.
Lúc xe ngựa của Yến Cửu Triêu đến nơi, người đàn ông trung niên đã chuẩn bị xong một bàn thịt rừng, tất cả đều là do ông bắt hộ vệ đi vào rừng săn.
Kích cỡ so ra kém hơn gà rừng, thỏ rừng nhà mình thả rông, chất thịt cũng không đủ mập mạp, trọng yếu nhất là gà và thỏ đều dùng thiên tài địa bảo để nuôi a, ăn được một bát cũng có thể kéo dài tuổi thọ.
Nghĩ đến mấy con thỏ với gà không biết tại sao lại không thấy, ông lại đau lòng.
Bất quá nghĩ đến thiếu chủ, hắn vốn không cần cái mạng này, ăn cũng không nếm ra mùi vị gì.
“Vạn thúc, có cần xào rau dại không?” Đầu bếp hỏi.
“Có loại nào?” Vạn thúc hỏi.
Đầu bếp chỉ: “Có cây tể thái, tỏi dại, nấm hương cùng măng mùa đông.”
Vạn thúc nghĩ nghĩ, nói: “Măng mùa đông hôm qua ăn rồi, ngươi xào cây tể thái, tỏi dại với nấm hương, thịt khô xào lăn, sau đó nấu canh chua làm món khai vị.”
“Canh chua cá sao?”
“Canh chua cá cũng được.” Vạn thúc gật đầu.
“Dạ.” Đầu bếp cung kính đáp ứng, đi vào phòng bếp nấu ăn.
Vạn thúc đem đồ ăn bưng lên thiện sảnh.
Yến Cửu Triêu ăn hai đũa, liền bỏ xuống.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vạn thúc nhìn chén cơm hắn không động đến miếng nào, nhíu nhíu mày, khuyên bảo: “Ngài tốt xấu nên ăn thêm chút đi, từ sáng tới trưa ngài ăn chưa được bao nhiêu.”
Yến Cửu Triêu không kiên nhẫn nói: “Không ăn.”
Trong phòng ngoài phòng hạ nhân nhao nhao cúi đầu.
Vạn thúc bất đắc dĩ thở dài, mặc dù ăn không ngon, nhưng lúc trước tốt xấu gì cũng nuốt xuống được vài miếng, bây giờ càng lúc ăn càng ít, hầu hạ vị chủ nhân này ăn cơm, so với đi thi trạng nguyên còn khó hơn a.
Vạn thúc nâng trán: “Ai nha, sao lúc đầu ta không tham gia thi trạng nguyên...” Đọc truyện tại TruyenLau.com
....
Bên này Yến Cửu Triêu đang dùng bữa ở thiện sảnh, Tiểu Tuyết Hồ cũng bắt đầu ăn cơm tối của mình.
Nó nhảy vào phòng ngủ của Yến Cửu Triêu, lặng lẽ lén lút đem túi đồ dưới gầm giường ngậm ra, nhảy mấy cái để lên bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Trên bàn có bày mấy đĩa điểm tâm ngon miệng cùng với trái cây tươi, nó nhìn túi đồ so lớn nhỏ, chọn một cái dĩa bạch ngọc, lấy móng vuốt hất mớ trái cây ra, lại đem túi đồ cắn ra, lấy hai cái bánh bao thơm ngào ngạt để lên. TruyenLau.com
Sau khi làm xong, nó lại lấy một cái khăn trắng nhỏ, quấn lên cái cổ nhỏ của mình.
Chuẩn bị xong xuôi.
Tiểu Tuyết Hồ thỏa mãn hít hương thịt trong bánh bao, hưởng thụ mà híp híp mắt, sau đó mở cái miệng thật lớn, cắn vào một cái!
Tiểu Tuyết Hồ sợ ngây người, ba giây sau....
Đông!
Có đứa bất tỉnh nhân sự.
Tiểu Tuyết Hồ ngã xuống, quay vòng quay vòng, le lưỡi, mắt trợn trắng...
....
Lúc Yến Cửu Triêu bước vào phòng, Tiểu Tuyết Hồ mắt trợn trắng, trong n.g.ự.c đang ôm một cái bánh bao thịt lớn, cái bánh thật lớn, so với mặt người còn lớn hơn, một con ấu hồ ôm lấy, nhìn có chút tức cười.
Yến Cửu Triêu ăn qua các món ăn tinh xảo, chưa bao giờ thấy loại bánh bao này, thấy vậy mi tâm hắn nhảy lên.
Nhưng cuối cùng hắn cũng không nói gì, cũng không phải làm cho hắn ăn!
Yến Cửu Triêu đi ngâm nước thuốc xong liền đi ngủ.
Giấc ngủ của hắn rất cạn, nên khi bị đánh thức tính tình rất xấu.
Không ai dám can đảm đứng trước Yến thiếu chủ lúc hắn mới ngủ dậy, hắn vừa đi nghỉ, tất cả mọi người trong tiểu viện cũng đều đi ngủ, lúc nãy cả tiểu viện đều bận bịu không kịp nghỉ, trong nháy mắt liền yên tĩnh giống như sắp lâm vào tử vong.
....
Yến Cửu Triêu có bệnh kén ăn, không có nghĩa là hắn sẽ không ăn, hắn cũng sẽ đói bụng, do ban ngày hắn ăn quá ít, đến nửa đêm bụng bắt đầu kêu gào.
Trên bàn đã chuẩn bị thức ăn từ sớm, có bánh hương ngon miệng, bánh táo, bánh quế thanh đạm, bánh ngọt phù dung mềm xốp, một hộp Hàm Hương xốp, cua Hoàng Tô, cùng một bàn trái cây tươi.
Mỗi một cái điểm tâm đều được để trên những cái đĩa tinh xảo.
Nhưng ở đây, không hợp ở chỗ có một cái bánh bao lớn được bày trên cái đĩa bạch ngọc được khắc hoa.
Giống như một đóa hoa uy vũ hùng tráng, xâm nhập vào khuôn viên của những bông hoa nhỏ bé tinh xảo.
Yến Cửu Triêu nhìn mà ghét bỏ.
Sau đó, Yến Cửu Triêu nhìn về bàn thức ăn, làm lòe loẹt, kỳ thật đều chỉ có một vị, hoặc căn bản chẳng có mùi vị gì.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.