Không biết là do pháo, hay là do tiếng cười của tiểu bánh bao chọc cười, cả nhà lão trạch đều cười không ngừng.
Xe ngựa đứng ở một nơi bí mật gần đó, lờ mờ có thể thấy ánh lửa trong nhà lão trạch, cùng với ánh lửa chiếu sáng, một đám người ăn mặc trang phục nghèo nàn, ở nhà cũ nát nhưng trên mặt họ lại là nụ cười vui vẻ phát ra từ chân tâm.
Vạn thúc không khỏi nhớ đến Yến vương phủ nhiều năm về trước, khi đó Yến vương còn sống, cũng đốt lửa và pháo, thiếu chủ khi đó giống như con ngựa thoát cương, chạy tới chạy lui quanh đống lửa, vương phi thì đứng bên cạnh vui vẻ nhìn, hình ảnh lúc đó thật là vô cùng thỏa mãn...
Lúc này mặc dù Yến vương không còn, vương phi cũng đổi, nhưng cũng may có mấy vị tiểu công tử, coi như là một loại an ủi.
“Thiếu chủ.” Vạn thúc nhìn về phía Yến Cửu Triêu, đang muốn hỏi ngài ấy khi nào muốn xuống xe, thì thấy Yến Cửu Triêu kéo rèm lại, kêu phu xe dẹp đường hồi phủ.
Vạn thúc sững sờ: “Chuyện này, bây giờ đi? Không tới nhà Du cô nương?”
Không dẫn tiểu công tử về sao?
Không cọ cơm tất niên a?
Kỳ thật ông cũng không muốn đưa mấy tiểu gia hỏa về, nhưng nghĩ tới tay nghề của Du Uyển thì Vạn thúc đặc biệt không vui mà rời đi... (Vạn công công ơi, là do ông chưa nếm tay nghề của Du Uyển thôi, nếm xong ông sẽ rất vui vẻ mà rời đi a!)
Du Tùng sau khi đốt pháo xong, mọi người quay lại trong phòng để đón giao thừa, mấy đứa bé thì ngủ thiếp đi, Du Uyển cũng hơi buồn ngủ, bên tai nghe tiếng đại bá với đại bá mẫu đang tính chuyện đi thăm mộ tổ phụ, tổ mẫu, xin bọn họ phù hộ cho mấy đứa nhỏ, cũng phù hộ cho cha nàng thắng trận ở biên quan.
Nhiều hơn ba hài tử nên giường của Khương thị không đủ chỗ, cũng may năm trước trong nhà có sắm thêm một cái đệm giường cùng chăn bông mới, Du Uyển mang ba tiểu bánh bao đến phòng của mình.
Đều nói hài tử thì nhiệt độ cao hơn người bình thường, chuyện này thật không sai, trong chăn nhiều thêm ba cái lò sưởi, Du Uyển nóng đến chảy mồ hôi.
Ngay lúc Du Uyển đang vén chăn lên để tìm chút mát mẻ thì ngoài phòng đột nhiên truyền đến tiếng tích tích tác tác.
Động tĩnh cực kỳ nhẹ, nếu không phải do mình bị nóng tỉnh lại, thì có thể sẽ không phát giác.
Đầu tiên Du Uyển nghĩ tới là trộm, nhưng một giây sau thì có một thanh trường đao sáng loáng đặt ngay cổ.
Website TruyenLau.com
“Đừng hành động thiếu suy nghĩ, nếu không ta liền g.i.ế.c ngươi.” Nam tử áo đen cầm đao nói.
Du Uyển xoay mắt một vòng, người áo đen lại nói: “Đừng xem, người của chúng ta không ít, ngươi chạy không thoát đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Du Uyển nhắm mắt lại để khiến cho mình tỉnh táo, tận lực không liếc mắt qua bên cạnh để người áo đen không chú ý đến hài tử đang nằm bên cạnh mình: “Các ngươi muốn làm gì?”
Website TruyenLau.com
“Đem đồ giao ra đây.”
“Đồ gì?”
“Đừng có giả ngu!”
“Không có giả ngu.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Người áo đen lại ép đao lên cổ Du Uyển, cây đao sắc bén đã dán lên cái cổ kiều nộn của nàng: “Hôm đó ở miếu hoang, Ngọc Tử Quy đưa cho ngươi một cái cẩm nang, giao cẩm nang ra đây!”
Trong đầu Du Uyển du hí nửa ngày mới đưa “Ngọc Tử Quy”, “Miếu hoang”, cùng với lần trốn thoát khỏi bọn bắt cóc và sát thủ liên hệ với nhau, nàng hỏi: “Cái người kiếm khách mặc thanh y gọi là Ngọc Tử Quy?”
Người áo đen hừ lạnh nói: “ Đừng có giả bộ như ngươi không biết hắn, không biết thì sao hắn lại giao cẩm nang cho ngươi?”
Xác thực là hắn không có giao cho ta nha!
Không ngờ ngày đó tới miếu hoang tị nạn, tránh được ngày hôm đó thì hôm nay lại gặp phiền toái, nàng với cái người nam nhân tên Ngọc Tử Quy vốn không có quen biết, chỉ là bèo nước gặp nhau, cũng không biết tại sao cái người áo đen này cứ chắc chắn là nàng cầm cẩm nang?
“Ai nói với ngươi là cẩm nang nằm trong tay ta? Ngọc Tử Quy?” Du Uyển bình tĩnh nói.
Trong con mắt băng lãnh của hắn ta lướt qua một tia kinh ngạc không dễ phát giác, đao đã gác trên cổ mà nữ nhân này vẫn có thể trấn định như vậy, không hổ là người mà Ngọc Tử Quy phó thác.
Hắn nói: “Mặc dù hắn ta không có nói, chúng ta cũng đã tìm trên người hắn nhưng không có.”
“Trên người hắn không có, liền nghĩ lên trên người ta sao?” Du Uyển thật sự bị cái logic này làm cho tức giận.
Người áo đen híp mắt: “Trên đời này, người tới gần Ngọc Tử Quy trong vòng ba thước đều đã chết, đêm nay nếu ngươi không giao cẩm nang ra thì Đại La Thần Tiên cũng không cứu được ngươi!”
Hắn vừa nói xong thì có một cái bóng bạc sưu sưu bay tới, nhanh như thiểm điện, giương lên cái vuốt bén nhọn, hung hăng cào hắn!
Người áo đen muốn tránh nhưng đã chậm một bước, trên mặt bị cào ra ba đạo vết thương, ngay cả mạng che mặt cũng rớt xuống.
Nhưng căn phòng quá tối, Du Uyển cũng không thấy rõ dung mạo của hắn, chỉ mượn chút ánh sáng len lỏi ngoài phòng nhìn qua, thấy trên trán hắn có một hình xăm cổ quái.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.