Yến Cửu Triêu lưu lại phòng người nào đó quá lâu, lúc về đến Phủ Thiếu Chủ đã là gần sáng.
Phủ Thiếu Chủ đèn đuốc sáng trưng, có một chiếc xe ngựa so với xe ngựa của hoàng hậu còn xa hoa hơn, đang dừng trước cửa lớn của Phủ Thiếu Chủ.
Một tên người hầu mi thanh mục tú đi tới, quỳ rạp dưới đất.
Yến Cửu Triêu giẫm lên lưng hắn đi xuống, nhàn nhạt quét mắt qua chiếc xe ngựa xa hoa kia một chút, mặt không thay đổi bước vào phủ.
Hắn đi đến đình viện, không có gì bất ngờ xảy ra, ở hành lang đang có một người đứng bồi hồi không yên - Thượng Quan Diễm.
Thượng Quan Diễm cũng đã ở đây hơn nửa đêm, bà phái hộ vệ đi thì không có một ai quay lại hồi báo, lo lắng không biết có gì xảy ra không thì thấy thân ảnh của Yến Cửu Triêu chầm chậm đi tới.
Thần sắc Thượng Quan Diễm lập tức buông lỏng, đi xuống mấy bậc thang nói: “Con đi đâu vậy?”
Yến Cửu Triêu không đáp lại bà, chỉ thanh lãnh nói: “Làm sao? Sợ ta đi tìm chết?”
Thượng Quan Diễm nghẹn họng.
Yến Cửu Triêu bước lên mấy bước, đi ngang qua Thượng Quan Diễm, không đến phòng mình mà đi qua một cái phòng nhỏ kế bên.
Thượng Quan Diễm nhìn theo bóng lưng của hắn: “Không cần xem, hài tử ta đưa đi rồi.”
Yến Cửu Triêu đang đẩy cửa phòng ra thì dừng lại.
Thượng Quan Diễm siết chặt khăn tay, ánh mắt phức tạp nói: “Đợi mấy ngày nữa ngươi khá hơn, ta sẽ đón mấy đứa nhỏ về.”
Yến Cửu Triêu cau mày xoay người, bất mãn nhìn bà một cái, muốn nói gì đó thì ánh mắt lại rơi vào lớp sa mỏng được bà đeo trên cổ.
Tuy mùa hè nóng bức, nhưng trên cổ của bà thường đeo sa mỏng, đủ kiểu dáng tinh xảo, màu sắc tươi sáng, khiến nữ nhân Kinh Thành vô tình nhìn thấy lại tranh nhau bắt chước.
Tối nay tuy mùa hè nóng bức, sa mỏng có chút bị lệch, lộ ra một vết sẹo dữ tợn.
TruyenLau.com
Đây là do một lần Yến Cửu Triêu phát bệnh, ngay cả nương của mình cũng suýt bị hắn bóp chết, con của hắn....
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Tay Yến Cửu Triêu đang đẩy cửa liền tạo thành nắm đấm, chậm rãi buông xuống, sau đó hắn không nói một lời mà xoay người đi về phòng.
Thượng Quan Diễm thở phào một hơi.
“Vạn tổng quản.” Thượng Quan Diễm phân phó nói, “Ngươi thu thập một chút, mấy ngày này ta sẽ ở lại Phủ Thiếu Chủ.” TruyenLau
Vạn thúc muốn nói thiếu chủ không muốn thấy ngài, hắn lần này tốt rồi, không có phát bệnh, cũng không có tổn thương bất cứ ai, cũng không tự làm bản thân mình bị thương.
Nhưng lời đến bên môi lại thấy trong mắt Vương phi có một tầng hơi nước, yên lặng nuốt câu chuyện xuống.
“Dạ, để lão nô đi thu dọn phòng cho Vương phi.”
“Như vậy ba tiểu công tử liền giao cho ngài.”
Phương mama hòa ái nói. Website TruyenLau.com
Nhan Như Ngọc không ngờ mình trăm phương ngàn kế muốn lấy hài tử về, thế mà Vương phi lại tự mình trả lại, nếu bây giờ không phải đang trong trường hợp không thích hợp, nàng thật sự muốn nhéo mình một cái, để xem chuyện này có thật hay không.
Phương mama thu hết mọi cử động của nàng vào trong mắt, một ‘vị hôn thê’ thất sủng, lại đột nhiên được Vương phi coi trọng, thì phản ứng này không có gì là lạ.
Phương mama ôn hòa nói: “Thiếu chủ bị cảm phong hàn, thân thể khó chiu, Vương phi đang chăm sóc cho ngài ấy, mấy tiểu công tử tuổi còn nhỏ, không tiện ở bên đó dễ bị cảm nhiễm, mấy ngày nay đành phải làm phiền Nhan tiểu thư chăm sóc họ.”
Nhan Như Ngọc ôn thanh nói: “Lời này của mama quá khách khí rồi, ta là nương của mấy đứa nhỏ, chiếu cố chúng là chuyện ta nên làm, ta còn muốn cảm kích Vương phi vì nguyện ý để ta trông nom a.”
Phương mama thuận theo nói: “Như thế, làm phiền Nhan tiểu thư.”
...
Cuối tháng hai, xưởng đậu hũ của Du gia đã hoàn thành tất cả các đơn hàng được đặt ở thọ yến Ngụy lão phu nhân, cũng thuận lợi giao nhóm hàng đầu tiên cho Tần gia – tám trăm cân đậu hũ thối cùng ba mươi vò đậu nhựa.
Những nguyên liệu này được Tần gia vận chuyển qua hai chi nhánh Túy Tiên cư ở Kinh Thành, đậu hũ thối nhìn xấu xí, ngửi thì thối, vốn cho rằng phải từ từ mới có người tiếp nhận được món này, nào ngờ không đến hai ngày đã bán hết sạch.
Tần gia tuy muốn đốc thúc giao thêm hàng, thế nhưng lúc này lại là lúc cuộc thi trù thần bắt đầu thi đấu, địa điểm thi đấu là ở Kinh Thành.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.