Đại bá không trả lời mà hỏi ngược lại: “Có dư nước sốt không? Cho tôi mượn dùng một chút!”
Đỗ nương tử liếc mắt với hạ nhân, hạ nhân liền đi vào phòng bếp ôm nửa bình nước sốt còn lại tới.
Đại bá không nói hai lời, ôm bình nước sốt đi vào phòng bếp của mình.
Du Uyển thấy ông cầm một cái bình lạ, hỏi: “Muốn nấu nữa ạ?”
Đại bá nói: “Để ta tự mình làm.”
Du Uyển với Du Phong trao đổi ánh mắt, lần lượt đi ra ngoài.
Đỗ nương tử cũng đoán được ông sẽ đi tới phòng bếp, còn tưởng làm đồ ăn gì phức tạp, nhưng không ngờ chỉ là một bát mì sợi nhạt nhẽo, không dùng dầu thực vật đắt đỏ, mà chỉ dùng mỡ heo, cùng với trứng luộc, vài miếng hành lá, một muỗng nước dùng, chính là toàn bộ gia vị của bát mì này.
Mùi kho của Đỗ nương tử mang theo cỗ mùi nồng đậm, nhưng trái ngược với nó thì bát mì này lại thơm nhẹ nhàng, cảm giác không còn cao cấp như món kho, mà giống như lúc đi ngang qua một nhà dân nào đó, lơ đãng nghe được mùi thơm này.
Đỗ nương tử bỗng nhiên nhớ tới cái bếp lò bóng nhẫy ở thôn của nàng, đã hơn mười năm rồi nàng chưa quay về đó.
Đại bá đặt chén mì sợi trước mặt nàng.
Đỗ nương tử ngửi thấy mùi hành lá và mỡ heo như xông vào mũi, từ lúc rời khỏi thôn quê của mình, nàng chưa bao giờ ăn lại món này: “Ngươi có biết nước sốt của sư phụ ta đáng giá bao nhiêu tiền không? Ngươi lại dám làm ra món ăn như vậy?”
“Ăn đi.” Đại bá đưa đũa cho nàng ta.
Đỗ nương tử nhíu mày, nàng cũng không làm khó ông mà gắp một đũa lên nếm.
Nhưng mì vừa vào miệng thì toàn thân nàng liền cứng lại.
Các Ngự trù cũng đồng loạt nhìn về phía nàng, chỉ thấy Đỗ nương tử vừa nãy không coi ai ra gì, lúc này lại bưng một tô mì sợi, mắt đỏ hết lên.
TruyenLau
Mọi người đều sợ ngây người.
Nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, Đỗ nương tử nói: “Là...”
Đại bá hít sâu một hơi, thay nàng nói ra: “Là nhớ mong.”
Bảo Thần Trù nhớ nhi tử bị mất tích, nỗi nhớ mong buồn bực vì thê tử mất, lúc này ông mới làm ra loại nước sốt này, ông không làm nước sốt này vì những thịnh yến phồn hoa, mà chỉ là một nhà bình thường không thể bình thường hơn. TruyenLau
Đỗ nương tử thần sắc lạnh xuống, chuyện nàng để ý nhất chính là thân thế của mình, vì muốn thoát khỏi nó mà nàng đã đoạn tuyệt cả quá khứ của mình, trong nội tâm nàng chỉ có khát vọng, không có lo lắng.
Một người không còn gì vướng mắc, không đoán được những cơ khổ của Bảo Thần Trù.
Đại bá cũng không nói gì, cũng không đỏ mặt tía tai đi tranh chấp một cái kết quả, hắn khom người với các Ngự trù, cầm lấy quải trượng, khập khễnh đi ra ngoài.
TruyenLau
Rõ ràng là bóng lưng của người bị tật, nhưng rơi vào trong mắt các Ngư trù lại cao lớn vĩ đại như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Chờ chút.”
Trương ngự trù gọi ông lại.
Đại bá dừng bước chân, động tác xoay người hơi khập khiễng.
TRương ngự trù nói: “Ngươi làm món ăn trước đó gọi là gì?”
Đại bá cười cười: “A Uyển nhà ta nói, là luosifen.” (là bún ốc đó!)
Phòng của các Ngự trù ngồi cách đại đường một gian sương phòng, đám người xem náo nhiệt bên ngoài thấy Đỗ nương tử thần sắc không cam lòng vọt vào, sau đó lại thấy Du đầu bếp bị các Ngự trù gọi vào.
Về sau Du đầu bếp lại quay về phòng bếp làm một món khác.
Nhìn tới, có lẽ là các Ngự trù đã d.a.o động, kêu ông ta phải làm sao bộc lộ tài năng thật sự.
Loại tình huống này thường là thất bại.
Đám người ở ngoài đứng xem kịch vui.
Không bao lâu sau, Du đầu bếp đi ra, trên mặt không hề mang theo sự mừng rỡ chiến thắng, mọi người đoán có lẽ đã thua!
Nhưng sau khi ông đi ra, thì sau lưng truyền đến tiếng khóc kiềm nén của một nữ nhân.
Đám người lại một phen sững sờ.
Tình huống này là như thế nào?
Nhan Như Ngọc lòng nóng như lửa đốt đi xuống, nói với Lệ Chi: “Ngươi đi xem kết quả như thế nào? Vì sao Đỗ nương tử còn ở bên trong?”
“Dạ.” Lệ Chi đáp ứng ngay, đang muốn tiến lên tìm hiểu thực hư, thì thấy Đỗ nương tử đẩy cửa đi ra.
Hốc mắt nàng vẫn còn hồng hồng, đáy mắt vẫn còn vương nước mắt.
Ai cũng há mồm mà nhìn nàng.
“Ta thua.” Nàng nói.
Đại đường đột nhiên yên tĩnh, Nhan Như Ngọc biến sắc nói: “Đỗ nương tử.”
Đỗ nương tử nhìn về hướng đại bá rời đi, thành kính khom người, đây là sự khẳng định cùng kính trọng xuất phát từ nội tâm đối với một vị đại sư.
Nhan Như Ngọc bất khả tư nghị nói: “Đỗ nương tử ngươi có biết mình đang làm gì không?”
Ngự trù tuyên bố nàng thua không đáng sợ, đáng sợ là tự nhận thua, kể từ đó, Nhan Như Ngọc nàng muốn thay đổi cục diện cũng không có khả năng!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.