Lâm mụ mụ một khắc cũng không dám dừng, mọi người đang chìm đắm trong mỹ thực nên không ai chú ý tới một hạ nhân đang rời đi.
Lâm mụ mụ rất nhanh đã nghe ngóng được đoàn người Du Uyển ở trong phòng bếp, bà cũng không biết đó là cô nương mà bà đã gặp hai lần, từ khoảng cách này nhìn qua thì nơi đó hơi hẻo lánh, thậm chí có thể nói là hoang tàn vắng vẻ.
“Đem người an trí ở chỗ này, có thể thấy được họ cũng không được coi trọng, chỗ nào giống Đỗ nương tử của chúng ta, vừa đến là được dùng phòng bếp nhỏ của Ngụy lão phu nhân.”
Danh tiếng Đỗ nương tử vang danh thiên hạ, tất nhiên không cần tranh chút ánh sáng của một đầu bếp vô danh, nghĩ như vậy, Lâm mụ mụ lại cảm thấy mình cẩn thận quá mức.
Cần phải dùng thủ đoạn này đối phó với một tên đầu bếp không có thành tựu gì sao?
Đang cân nhắc thì Lâm mụ mụ đã đi sát tới biệt viện nằm trên con đường nhỏ, bà ngược gió mà đi tới gần, nhưng không nghe thấy động tĩnh gì, bỗng nhiên gió đổi chiều, cái mùi như trời long đất lở kia đánh thẳng vào mặt.
Bà cảm thấy đầu vang lên ong ong, da đầu cũng tê dại.
Lâm mụ mụ vội vàng che mũi, đầu váng mắt hoa nói: “Cái mùi... cái mùi này là gì vậy?”
Ngụy phủ cũng thật quá đáng, cho dù không chào đón đầu bếp người ta cũng không nên an bài ở cái địa phương nồng nặc mùi thối này chứ? Đây là muốn gây khó dễ cho mấy đầu bếp kia sao?
Rất nhanh Lâm mụ mụ đã phát hiện mình cả nghĩ quá rồi.
Ngụy phủ làm gì có chỗ nào thối như vậy? Rõ ràng là tên đầu bếp kia xông mùi khiến nửa cái phủ thối hoắc!
Lâm mụ mụ lảo đảo hồi Tịch Xuân các, nín thở một đường đi, cả khuôn mặt đều biến thành màu tím.
“Quá... Quá thối.”
Thối đến nỗi bà không dám tới gần để xem bên trong đang nấu cái gì, nhịn không nổi chạy trối chết.
“Thối?” Nhan Như Ngọc cau mày, “Chẳng lẽ là mùi thối của cá mè?”
Chóp mũi Lâm mụ mụ vẫn còn lưu lại cái mùi thối kia, hun bà đến choáng váng.
Nhan Như Ngọc chắc chắn suy đoán của mình là đúng: “Cá mè thối không sai, ngươi đi kêu Đỗ nương tử làm món thối cá mè đến đây.”
TruyenLau
Nàng đã nếm qua món thối cá mè, biết rõ món kia cực kỳ thối, bắt đầu ăn cũng thối, thực không hiểu tại sao Ngụy gia lại làm món này, bất quá cái khác không dám nói, nhưng món này là món ăn gia truyền ở thôn Đỗ nương tử, nàng ấy làm món thối cá mè tất nhiên mùi vị cũng sẽ vô cùng đặc biệt.
Cũng may là vận khí của các nàng tốt, trùng hợp là trong phủ cũng có nguyên liệu của món này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Thối cá mè sau khi được ướp qua gia vị, nước muối của cá mè được để qua một bên, phần thịt cá thì hơi nhừ, không giống với phong cách nấu nướng trước kia, Đỗ nương tử đầu tiên đem cá đi chưng sau đó lại đem đi nướng sơ, đem mùi thối của cá mè phát huy đến cực hạn. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Một bên khác, món đậu hũ thúi cũng đã làm xong.
Không biết có phải ảo giác của Du Tùng hay không, mà xung quanh bốn phía lúc này lại càng yên tĩnh, thật giống như trong vòng trăm dặm xung quanh khuôn viên này không có một bóng người.
“Mùi gì vậy?” Một vị phu nhân trong Tịch Xuân các hỏi.
TruyenLau.com
Nhan Như Ngọc ngậm cười nói: “Đỗ nương tử làm thối cá mè.”
Nhanh như vậy đã có mùi thối, cá mè lần này so với trước kia còn nặng khẩu vị hơn a...
“Ai nha, thối quá!” Sau một hồi, một tiểu thiên kim đang ngồi trong Tịch Xuân các không nhịn được nhăn mày.
Nhan Như Ngọc vừa mới hít một cái, cái này cũng quá thối đi, lúc trước Đỗ nương tử cũng không làm thối đến mức này...
Lại chờ thêm một chốc, các nữ quyến trong Tịch Xuân các nhao nhao bịt miệng bịt mũi: “Không, không được rồi...”
Nhan Như Ngọc che ngực: “Ngươi đi phòng bếp nhìn một chút, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?”
Lâm mụ mụ nhận mệnh rời đi.
Chân trước bà vừa đi thì chân sau đậu hũ thúi hoa hoa lệ lệ mà tiến vào Tịch Xuân các, vừa gần vào tới nơi thì nữ quyến trong các đều bị hun cho người ngã ngựa đổ!
Bất quá mọi người lại phát hiện món đó không phải là thối cá mè, mà là miếng đậu hũ đen xì.
Đậu hũ thối lần này toàn bộ đều do Du Uyển tự làm, từ nguyên liệu làm đậu hũ cho đến nước dùng, so với bình đậu hũ hôm trước còn thối cao hơn một cấp.
Thứ hai Du Uyển tự chế món đậu hũ lên men, sau khi chế biến thì làm thành nhân đậu hũ chiên, làm cho mùi thối lại tăng thêm mấy cấp.
Cuối cùng không thể không đề cập đến phương pháp giữ cho đậu hũ nóng giòn, lần đầu tiên làm ở nhà đại bá, đậu hũ vừa ra khỏi chảo liền bị lạnh, khiến cho đậu hũ thối không phát huy hết mùi thối liền bị om lại bên trong đậu hũ, nhưng lúc này Du Uyển tốn 100 văn tiền mua được một cái xửng giữ nhiệt, đảm bảo đậu hũ ra nồi vẫn giữ được nhiệt độ, dến nơi này vẫn còn nóng hổi giòn tan, mặc dù trên đường nghe mùi nồng nặc nhưng lúc mở nắp xửng ra, thì cái mùi thối kia phảng phất như có thể tạo ra màu sắc.
“Nhan tiểu thư, Nhan tiểu thư!”
Nhan Như Ngọc bị mùi thối làm cho choáng...
Thượng Quan Diễm cả người căng thẳng không dám nhúc nhích, một đôi mắt nhìn chằm chằm cái bàn để đậu hũ thối kia, giống như sắp khoét ra một cái hố.
Thối thành dạng này, nữ quyến trong phòng thật sự không có can đảm nếm, vẫn là Ngụy lão phu nhân đau lòng cho mấy đứa nhỏ có một mảnh hiếu tâm, thấy c.h.ế.t không sờn mà... để Tống mama nếm thử một miếng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.