Khương thị nghiêng người qua nhìn nàng, trong đôi mắt ấy như có hào quang lưu chuyển: “Không có, ban ngày nương ngủ nhiều rồi, bây giờ lại không buồn ngủ, A Uyển có tâm sự?”
Du Uyển há to miệng: “Nương, năm đó con rời nhà đi đâu vậy? Con có từng nói qua với nương chưa?”
“Không có.” Khương thị bình tĩnh nằm xuống, khẽ lắc đầu, nhìn cây xà nhà trong bóng đêm, “Nhưng con có mang đồ về.”
“Có sao?” Du Uyển giật mình.
Khương thị nhẹ nhàng vén chăn xuống giường, đi tới trước tủ quần áo, kéo cửa tủ rồi khom người lấy ra một cái hộp, lại từ bên trong lấy ra một món đồ.
Bà quay trở lại giường, đắp chăn bông xong xuôi, mới đưa mấy thứ trong tay cho Du Uyển.
Du Uyển sờ lên, lại yếu ớt hỏi: “Đồng tâm kết?”
Khương thị nói: “Là một đồng tâm kết trên ngọc bội, ngọc bội con đem đi bán, còn dây đồng tâm kết thì con cầm về.”
Du Uyển vuốt ve nó một cái, “Làm khó nương một mực giữ lại nó rồi.”
“Đồng tâm kết này được tết rất tinh xảo.” Khương thị lại cười nói, coi như giải thích vì sao mình lại giữ một món đồ đã bị cắt đứt như vậy.
Du Uyển dựa vào ánh lửa nhìn nó một chút: “Bên trên còn có hạt châu, không biết có bán lấy tiền được không?” TruyenLau
“A Uyển... Con không tò mò năm đó đã xảy ra chuyện gì sao?” Khương thị nhìn nàng hỏi.
Du Uyển lắc đầu: “Con nghĩ đó cũng không phải sự tình quan trọng gì, bằng không thì con đã nói cho nương nghe.”
Khương thị nhàn nhạt cười: “Thôi, con ngủ đi.”
“Ân.” Du Uyển đặt đồng tâm kết dưới gối đầu, nhắm mắt lại, nặng nề ngủ thiếp đi.
Ánh lửa cuối cùng cũng tắt. TruyenLau
Trong bóng đêm vô tận truyền đến tiếng thở dài trầm trầm của Khương thị.
...
TruyenLau.com
“Cút ngay! Cút hết ra ngoài cho ta!”
Phủ Trấn Bắc tướng quân, Nhan Như Ngọc đã đập nát một phòng đồ sứ.
Bọn nha hoàn đứng trong phòng đều bị dọa cho sợ hãi.
Vị thiên kim tiểu thư này bình thường ngay cả nói chuyện lớn tiếng cũng không có, không biết đi ra ngoài bị ai chọc giận, khi trở về phòng liền bắt đầu đập đồ.
Một nha hoàn thừa dịp Nhan Như Ngọc không chú ý, len lén ôm cái bình hoa định chuồn ra ngoài.
“Ngươi đứng lại đó cho ta!” Nhan Như Ngọc chỉ tay.
Nha hoàn cứng đờ đứng ngay cửa ra vào.
“Quay lại.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Nha hoàn vẫn bất động.
Nhan Như Ngọc cất cao âm lượng: “Bản tiểu thư kêu ngươi quay lại! Ngươi bị điếc hay bị ngốc? Nếu như không nghe được lời bản tiểu thư nói, thì đêm nay tìm người bán ra ngoài đi!”
“Tiểu thư tha mạng!” Nha hoàn này vội vàng xoay người, ôm bình hoa quỳ xuống đất, “Bình hoa này là đồ phủ Thiếu Chủ đưa tới, nô tỳ sợ tiểu thư giận quá lại đập vỡ nó, nên mới cả gan đem nó đi.”
Nhan Như Ngọc lạnh lùng nói, “Từ khi nào mà ngươi có thể thay ta làm chủ rồi? Bằng không thì vị trí thiên kim của phủ tướng quân này tặng cho ngươi, ngươi làm đại tiểu thư đi, đồng thời thay ta gả cho Yến thiếu chủ!”
Nha hoàn hoa dung thất sắc, dập đầu xin tha thứ: “Nô tỳ không dám! Nô tỳ không dám!”
“Chuyện gì đây?” Nhan phu nhân được nha hoàn vây quanh đang vội vàng đi đến, nhìn mặt đất bừa bộn, bà hít một hơi lạnh, lại nhìn qua nữ nhi xưa nay luôn tỉnh táo lúc này lại tức giận giống như sư tử đang xù lông, bà ra lệnh: “Tất cả các ngươi lui ra hết đi!”
“Dạ.” Bọn nha hoàn nơm nớp lo sợ.
Nha hoàn đang quỳ trên mặt đất cũng đứng dậy.
“Bình hoa để lại.” Nhan Như Ngọc hung bạo nói.
“Còn hồ nháo?” Nhan phu nhân tức giận, “Đường đường là thiên kim của Nhan phủ, sao lại có thể học theo mấy mụ đàn bà đanh đá ngoài chợ thế kia, giáo dưỡng đâu? Cho chó ăn hết rồi sao?”
Nhan Như Ngọc vừa tức vừa buồn bực cộng thêm ủy khuất.
Tính nết của nữ nhi Nhan phu nhân đã quá hiểu, con bé không bao giờ tùy tiện tức giận như vậy, có thể khiến cho nàng tức giận thành như vậy thì tuyệt đối chịu ủy khuất không nhỏ.
Nhan phu nhân thở dài: “Nương biết con bị ủy khuất, nhưng nổi giận như vậy cũng không giải quyết được gì, con là người thông minh, nhưng con cần phải bình tĩnh để suy nghĩ cách giải quyết, làm sao mới có thể bảo trụ được danh phận của phu nhân thiếu chủ.”
Nhan Như Ngọc trầm tư trong chốc lát, quả thực nàng đã bình tĩnh hơn, nàng kéo ra một cái tráp, bên trong có một khối ngọc bội khắc hoa văn hình con hổ được dùng lụa trắng bọc lại, “Nương, người thay con chuẩn bị lễ vật, con muốn gặp vương phi.”
...
Trời tờ mờ sáng, Du Uyển bị đồng hồ sinh học của mình đánh thức, theo thường lệ nàng đi đến chuồng gà lấy trứng, sau đó nấu một nồi sủi cảo nhân thịt heo làm điểm tâm.
Ba ngày nữa là giao thừa, bọn họ cần bán số tơ lụa kia, tiệm vải trên trấn ra giá không cao, Du Uyển quyết định lên Kinh thành thử thời vận.
Có thể khiến Bạch phu nhân thèm muốn như vậy, ít nhất cũng có thể bán được mười mấy lượng một tấm a.
Nếu như có thể bán được hết thì tiền xem bệnh cho đại bá coi như đã giải quyết được.
Du Phong biết nàng muốn đi Kinh thành nên đã đi qua thật sớm.
Du Phong nói: “Trước tiên ngồi xe bò lên trấn, sau đó thuê một chiếc xe ngựa lên Kinh thành.”
Phí thuê xe ngựa khá cao, hơn 100 văn một chuyến, cao gấp hai ba lần so với xe bò, nhưng cũng không còn cách nào khác, xe bò tuy tiện nghi về giá thành nhưng lại quá chậm.
Hắn cũng không muốn vừa đến Kinh thành thì cổng thành cũng đã đóng.
Du Uyển cong cong khóe môi: “Không sao đại ca, mấy tấm vải này chất liệu vô cùng tốt, chỉ cần bán được thì tiền xe chỉ là chuyện nhỏ.”
Thượng Quan Diễm: Vải của bổn vương phi tặng cho con dâu mà ngươi cũng dám bán? Còn không mau mặc vào?
NGỌC BỘI CÓ TẾT ĐỒNG TÂM KẾT.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.