“Đại phu... đại...” Nam nhân mặc áo vải còn muốn hỏi thêm, thì người đằng sau đã tiến lên một bước, lấy tay đẩy hắn qua một bên.
Du Phong nhíu mày nhìn, đại phu gì thế này? Quá qua loa!
Du Uyển không nói chuyện, ngay cả lông mày cũng không nhíu một cái, dường như đối với loại sự tình này đã quá quen thuộc.
Đại phu khám bệnh hiệu suất rất cao, không bao lâu là đã đến phiên hai huynh muội bọn họ.
“Các ngươi ai là người cần xem bệnh?” Đại phu đang vùi đầu viết một phương thuốc cho người bệnh, cũng không ngẩng đầu lên mà hỏi.
Du Uyển nói: “Không phải là chúng tôi, mà là đại bá của tôi, hai năm trước ông ấy bị té gãy chân, nhưng do không chữa trị kịp thời nên đến nay vẫn không có cách nào đi đứng bình thường, không biết Quảng Nhân Đường trước đây có trị liệu cho người nào có bệnh giống vậy không?”
Đại phu rốt cuộc cũng nhìn về phía bọn họ, ánh mắt nhìn hai người một vòng, cuối cùng dừng trên người Du Uyển: “Đã hai năm rồi sao?”
Du Uyển gật đầu.
“Không thể trị.” Đại phu tiếp tục cúi đầu viết phương thuốc.
Ra khỏi Quảng Nhân Đường, sắc mặt Du Phong rất khó coi.
Du Uyển an ủi: “Đừng nản, ở Kinh thành còn nhiều đại phu mà.”
Du Phong lại không thể nào lạc quan như nàng được: “Đại phu trên trấn đều nói...” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Du Uyển cắt ngang lời hắn: “Trên trấn còn chưa bán qua chất vải tốt như của mình đâu, sơn ngoại hữu sơn, nhân ngoại hữu nhân, đại phu trên trấn trị không hết, chẳng lẽ đại phu ở Kinh thành cũng không trị được sao, chúng ta lại đi qua hiệu thuốc khác hỏi, thiên hạ to lớn, sẽ có một vị thần y có thể trị cho đại bá.”
Du Phong muốn nói muội tìm được tự tin ở đâu vậy, nhưng nhìn đến đôi mắt tràn đầy kiến nghị cùng quật cường, một chữ hắn cũng không nói ra được.
Hai người đi qua các hiệu thuốc khác, cũng nhận được câu trả lời y như vậy, lúc đến hiệu thuốc thứ tư thì gặp phải một vị đại phu đã từng làm ở quân y, lão đại phu nghe hai người miêu tả xong cũng không đưa ra kết luận ngay mà sờ chòm râu bạc của mình: “Loại vết thương này thì ta không chắc, nhưng ta đã từng nhìn thấy người khác chữa, trước tiên hai ngươi cứ đưa người đến đây cho ta coi một chút.”
Hai người tâm tình thật tốt bước ra khỏi hiệu thuốc.
Du Phong tất nhiên là rất cao hứng, đã hai năm, hỏi qua vô số đại phu với lang trung, đây là đầu hắn cảm thấy có hy vọng trị chân cho cha. TruyenLau
“Bụng đói quá, đại ca, đồ ăn mà huynh mang theo đâu?” Du Uyển hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Du Phong sảng khoái nói: “Bánh cũng đã lạnh rồi, đại ca dẫn ngươi đi ăn ngon.”
Một khắc sau, hai người xuất hiện ở tửu lâu xa xỉ nhất Kinh thành – Vọng Giang lâu... nhưng là ngõ nhỏ bên cạnh. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Du Uyển ngồi trên cái ghế bị bập bênh, trước mặt là một cái bàn bị tróc sơn, đã không còn nhìn ra được màu sắc ban đầu, trên bàn để một cái chén lớn tựa hồ như chưa được rửa sạch, trong chén là một phần canh sủi cảo đen xì.
Như mặt chữ bên trên, không có sủi cảo, chỉ có canh.
Du Phong đưa ra hai cái bánh nướng đã bị lạnh đến cứng ngắc, tách ra bỏ vào trong chén nước canh: “Ăn mau đi, không sẽ lạnh mất.”
Du Uyển trợn trắng mắt.
Cách đó một bức tường, Vọng Giang lâu, cũng có người đang ăn canh sủi cảo.
Chỗ sủi cảo này nhìn qua là biết xa xỉ hơn rất nhiều, đây là dùng xương heo, vây cá, thịt ốc, măng mùa đông cùng với mười loại nấm dại làm nguyên liệu chính để nấu ra súp đặc, bên trong là thịt viên được làm vô cùng tinh xảo, sủi cảo tôm, sủi cảo trứng, vì để nguyên liệu nấu ăn trông tươi ngon hơn, bên trên tô mì còn bỏ một ít rong biển.
Riêng một bát ‘canh sủi cảo’ này đã có giá trị trăm lượng bạc.
‘Canh sủi cảo’ giá trên trời này được đưa vào phòng nhỏ chữ ‘Thiên’.
Bên trong Vạn thúc cùng với ba đứa nhỏ đang ngồi quanh một cái bàn.
Ba tiểu bánh bao hứng thú bừng bừng, con mắt mở to nhìn, không cần nói có bao nhiêu hưng phấn, lại nhìn Vạn thúc ngồi một bên, ông mang theo hai cái quầng thâm trên mắt, thần sắc tiều tụy, dường như chỉ trong một đêm mà già đi mấy chục tuổi.
Vì sao ông lại biến thành như vậy, vậy thì phải bắt đầu kể từ đêm hôm qua.
Yến Cửu Triêu đem ba đứa nhỏ về phủ Thiếu Chủ không được bao lâu thì tụi nhỏ tỉnh.
Chuyện đầu tiên chúng làm sau khi tỉnh lại là cho cha chúng nó ngâm nước tiểu, sau đó câu chuyện bắt đầu.
Vạn thúc nghĩ hài tử đã ngủ cả ngày, không ăn gì nguyên một ngày, nhất định là rất đói bụng, ông vội vàng kêu phòng bếp nấu một bàn đồ ăn ngon, nào biết mấy tiểu tử kia lại chạy ra ngoài sân, muốn bắt cũng không bắt được.
Yến Cửu Triêu thật khó khăn đem người bắt ngồi trên ghế, mấy tiểu gia hỏa mới lên lầu xuống ruộng kia lại bắt đầu nước mắt rưng rưng.
Ba khuôn mặt ủy khuất giống nhau như đúc, bộ dạng như vậy thật khiến tâm của người ta như bị vò nát.
Bọn họ còn chưa khóc thành tiếng thì nước mắt Vạn thúc đã rơi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.