Nói xong liền chạy mất dạng.
“Thằng bé này!” Du Uyển đành phải tự đi gọi.
Thôn không lớn, một nhà ở đầu đông, một nhà ở đầu tây, đi qua cũng chỉ mất chừng hai chung trà là tới.
“Nương.” Lúc gần đến cửa ra vào Du Uyển nhẹ nhàng kêu một tiếng.
Không có ai trả lời.
Nhưng khi nàng mở cửa nhà ra thì nghe tiếng cười như heo của Khương thị.
Giọng cười kia nghe như có ma tính, tim gan Du Uyển run lên, lảo đảo một cái, suýt nữa thì đập mặt vào ván cửa.
Tiếng cười trong phòng bỗng dưng im bặt.
“Là A Uyển sao?”
Giọng nói ôn nhu như nước vang lên, còn kèm theo tí bệnh tật.
Du Uyển hoài nghi có khi nào lúc này mình nghe nhầm.
Nhất... nhất định là nghe nhầm rồi, dù sao nương của mình cũng là tiểu thư khuê các, không phải nữ thổ phỉ, làm sao có thể cười ra tiếng heo gọi?
Quay trở lại vấn đề, nương đang làm gì vậy?
Du Uyển đẩy cửa phòng ngủ ra, chỉ thấy bóng lưng của Khương thị đang ngồi trên một chiếc ghế đã bị tróc sơn, một tay cầm son phấn, một tay cầm khăn, ở trước mặt bà là những đối tượng bị bôi bôi trét trét, mặc áo bông đỏ rực, đầu đội một bông hồng lớn, được vẽ lông mày Trương phi, môi được tô son đỏ chét- tiểu bánh bao.
Du Uyển cảm thấy con mắt mình có phải bị lệch rồi không... TruyenLau.com
...
Lại nói lúc Vạn thúc đến thôn Liên Hoa trả vải lại cho Du Uyển, Yến Cửu Triêu cũng bước lên xe ngựa xuất phủ, đi đến Hoàng cung.
Thần sắc hắn nhàn nhạt ngồi trên xe ngựa, người hầu ngồi một bên nấu trà, nhẹ nhàng rót ra ly.
Xe đi có chút xóc nảy, có thể rót trà mà không vẩy ra ngoài cũng có thể coi là có bản sự. TruyenLau
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Yến Cửu Triêu không uống, ngón tay ngọc nhẹ nhàng gõ nhẹ lên bàn mấy cái: “Chậm một chút.”
“Dạ.” Phu xe thả chậm tốc độ chạy của xe ngựa.
Sau khi ra khỏi cửa, Yến Cửu Triêu đã kêu hắn đi chậm được ba lần rồi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không có ai hỏi vì sao, trừ Vạn thúc, không có hạ nhân nào lại dám lắm miệng trước mặt Yến Cửu Triêu.
Uông công công phụng mệnh Hoàng đế, đứng ở ngoài cửa cung chờ Yến Cửu Triêu, đây là đãi ngộ mà không có hoàng tử nào được hưởng, nhưng Uông công công chờ trọn vẹn một canh giờ, cũng không chờ được vị tổ tông kia đến, ngay lúc Uông công công đang định đến phủ Thiếu Chủ một chuyến thì xe ngựa của Yến Cửu Triêu đến.
Uông công công mừng rỡ! Giơ phất trần lên, vẻ mặt tươi cười nghênh đón: “Tiểu vương gia đến rồi! Bệ hạ đợi ngài đợi đến đều...”
Lời nói được một nửa thì bị một tiếng thét chói tai cắt đứt.
“Thiếu chủ, không tốt rồi!”
Vạn thúc kêu trời trách đất xuống xe ngựa, chạy đến trước xe ngựa Yến Cửu Triêu, gạt Uông công công qua một bên: “Tiểu...tiểu... tiểu công tử lại không thấy đâu!”
Uông công công bị chen qua một bên đang muốn tức giận cũng quên luôn: “Lại?”
Vạn thúc run sợ trong lòng: “Tôi vừa mới hồi phủ, mama khóc nói với tôi rằng, sau khi thiếu chủ đi thì các bà luôn đứng tại cửa ra vào, không thấy tiểu công tử đi ra, nhưng tiểu công tử... tiểu công tử lại không thấy đâu!”
Yến Cửu Triêu vén rèm lên, nhìn về phía Uông công công nói: “Thay ta bẩm báo với hoàng bá bá, hôm nay cơm tất niên ta không ăn được rồi, chờ ta bắt được mấy tiểu gia hỏa ngang bướng kia, nhất định sẽ dẫn chúng vào cung vấn an hoàng bá bá.”
Nói xong liền buông rèm xuống, cũng không để ý Uông công công đang trợn mắt há mồm mà dặn phu xe quay về phủ.
“Ai, tiểu vương gia, tiểu vương gia... tiểu vương gia!”
Xe ngựa đã đi xa.
Uông công công chạy theo mấy bước, vì thở mạnh mà cả khuôn mặt nhăn thành một đoàn: “Dám không cho hoàng đế mặt mũi như vậy, chỉ có mình Yến Cửu Triêu ngài...”
Uông công công giống như giẫm lên băng mỏng mà quay về Ngự Thư Phòng, bẩm báo tình hình thực tế cho hoàng đế, bày tỏ mình đã tận lực như thế nào, cũng không tiếc gì mà nói thay cho Yến Cửu Triêu: “...Đây là chuyện thường tình, ba vị tiểu công tử cũng là cốt nhục của tiểu vương gia, tiểu vương gia không khẩn trương thì ai khẩn trương đây?”
Không biết Hoàng đế có bị thuyết phục hay không, nhưng ông không níu lấy vấn đề này mà hỏi: “Hắn có thay Thân Vương phục mà trẫm ban cho không?”
Uông công công há to miệng, khó xử nói: “Lúc tiểu vương gia vén rèm lên, nô tài cả gan liếc mắt thì không thấy.”
Hoàng đế buông xuống một quyển sổ con, nhéo nhéo mi tâm, bất đắc dĩ thở dài: “Hắn vẫn không chịu tha thứ cho trẫm a...”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.