Gương mặt đỏ bừng... Rút.
Cái trán có chút m.á.u hồng hồng...Đập.
Ngón tay thì sưng to, do lúc Vạn thúc lau chùi, không cẩn thận giẫm lên....
Tóm lại, Huyện thái gia ngày xưa phong hoa tuyệt đại, lúc đi ra có chút thê thảm không nỡ nhìn.
Đám người đứng xem mở to mắt líu lưỡi.
Huyện thái gia vô cùng tiêu sái vỗ vỗ hai ống tay áo, mỉm cười: “Hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm! Bản quan... chưa bao giờ nói muốn dùng thôn Liên Hoa để mở đường sông, nhất định là các ngươi... hiểu nhầm ý của bản quan rồi a!”
Nhầm mới là lạ, Lý Chính không phải ngày nào cũng đến Huyện nha sao?
Văn thư trong tay Cao Tứ Hải là cứt chó dán đi ra sao?
Huyện thái gia lại nhìn qua đoàn người Cao Tứ Hải, dùng giọng quan nói: “Ai nha, người thôn Hạnh Hoa các ngươi đến rất đúng lúc, bản quan đang định tìm các ngươi nói về chuyện mở đường sông, bản quan đột nhiên cảm thấy một con sông căn bản sẽ không đủ, thôn Hạnh Hoa của các ngươi lớn như vậy, liền mở ba bốn cái đi!”
Cái gì? Ba bốn đường sông? Đây là muốn đào thôn Hạnh Hoa thành cái cái đập chứa nước sao?
“Huyện thái gia!”
“Huyện thái gia!”
“Huyện thái gia---”
TruyenLau.com
Huyện thái gia phất ống tay áo, không màng danh lợi bỏ đi.
Đoàn người thôn Hạnh Hoa kêu trời kêu đất.
Thôn Liên Hoa lại vui như điên.
Huyện thái gia đứng trước mặt mọi người lên tiếng bảo vệ thôn, không cần ngày ngày lo lắng thôn mình sẽ bị đào thành đường sông.
Đây thật sự là đại hỉ sự!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
So với một tú tài thì cứu sống một con bò còn tốt hơn!
Đám người cũng không quên công lao của ai đó.
“Tiên sinh mới tới thật lợi hại, thuyết phục được Huyện thái gia, nhất định học vấn của ngài ấy rất tốt, so với Triệu tú tài còn tốt hơn!” Cô vợ nhỏ nhà thợ săn nhỏ giọng nói. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Đó là tự nhiên, hẳn là người đi thi Trạng Nguyên!” Tiểu Trần thị nghĩ xong như đương nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Mọi người cũng vỡ òa ra tiếng, ra là người đi thi Trạng Nguyên, chả trách đánh bại được Huyện thái gia.
“Cũng không dễ dàng gì, người ra cũng khuyên hết một canh giờ đó, ta đều nghe!” Trương thẩm giống như thật sự nghe thấy mà nói.
“Ta... ta cũng nghe thấy!” Thúy Hoa cũng nói.
Một truyền mười, mười truyền hai mươi, chỉ trong một đêm, toàn thôn đều biết người mới tới có học vấn cực kỳ cao, hắn sở dĩ chuyển tới nơi này, là muốn dốc lòng học hành để thi trạng nguyên.
Sau khi chuyện đường sông được giải quyết tốt đẹp, toàn thôn đều tràn đầy cảm kích với vị ‘Chuẩn trạng nguyên’ này, nguyên bản chuyện này Triệu Hằng cũng có thể giải quyết được, nhưng bọn họ chán ghét nhân cách của Triệu Hằng, đủ kiểu không vui mà đi nhận nhân tình của Triệu Hằng, lần này thì tốt rồi, thôn được bảo vệ, bọn họ cũng không thiếu Triệu tú tài cái gì.
Bọn họ chuẩn bị đưa tạ lễ tới chỗ ‘Chuẩn trạng nguyên’ ngay trong đêm.
“Vạn công tử có đây không?” Tiểu Trần thị đưa tới một con gà mái, đừng nhìn Lý Chính là trưởng thôn mà lầm, thôn này nghèo như vậy, nhà bọn hắn làm sao có thể giàu có được? Con gà mái này là định giữ lại cho tức phụ của con trai cả, dùng để bồi bổ khi ở cữ.
Không lâu sau Trương thẩm cũng xách theo một cái rổ đi tới cửa, bà đưa qua mười quả trứng gà, đây là trứng bà tích lũy đã lâu, định sau tết Nguyên Tiêu sẽ đem lên chợ đổi chút hạt giống dùng để cày bừa cho vụ mùa mùa xuân.
“Vạn tiên sinh ôn thi trạng nguyên vất vả, chút trứng gà này ngài dùng để bồi bổ cơ thể!” Trương thẩm nở nụ cười hàm hậu, đem trứng gà thả lên bàn sau đó rời đi.
Nhà thợ săn thì đưa qua nửa con thỏ rừng đã được ướp.
Nhà Xuyên Tử thì bưng bánh cao lương được làm từ bột ngô.
Trần gia thì ôm đến hai cái túi rau cải trắng.
Vương gia xách tới mấy cái củ cải trắng to mọng nước.
Hoàng gia, Lý gia, Lưu gia... Hầu như nhà nào cũng đưa tới tạ lễ, mặc dù không phải đồ đáng tiền gì, nhưng đều nói lên tâm ý của họ.
Yến Cửu Triêu là Yến thiếu chủ cao quý của Yến thành, từ nhỏ đến lớn thu không ít hạ lễ của người khác, mấy món đồ dân dã này thì chưa bao giờ nhận qua, hơn nữa còn rất thuần túy là để cảm ơn hắn.
Không phải vì nịnh bợ hắn, cũng không phải vì e ngại hắn, càng không phải làm ra vẻ cho người khác nhìn, bọn họ là chân tâm thật ý cảm kích hắn, cảm kích hắn đã cứu bọn họ, mặc dù trong mắt hắn chỉ là một cái thôn nhỏ không đáng để nhắc tới.
Vốn có biệt danh Yến Cửu Triêu quỷ kiến sầu, lần đầu trong mắt người khác biến thành người tốt.
Đêm này, Vạn thúc lại chốt cửa chui vào chăn mền của mình, điên cuồng mà nhổ nước bọt.
Điên điên, muốn điên rồi!
Cái này rõ ràng là đại ma đầu lăn lộn hai mươi mấy năm a!
Tiên sinh?! Trạng nguyên?!
Các người mắt bị mù rồi!
Du Uyển là người cuối cùng tới cảm tạ, từ lúc Huyện thái gia ngồi xe bò đi tới, nàng đã nhận ra Ảnh Lục, lúc ấy nàng vô cùng chấn kinh, nhưng lúc đó mọi người ai cũng chấn kinh nên không có ai phát hiện ra nàng chấn kinh khác với bọn họ.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.