Hai huynh muội còn chưa đi vào lão trạch thì nghe được tiếng của Tiểu Thiết Đản líu ra líu ríu, cùng với tiểu muội muội ê a hai ba câu.
“Trăn Trăn thích nói chuyện hơn lúc trước.” Du Phong cảm khái nói, mặc dù vẫn chưa nói được tốt, nhưng rốt cuộc cũng chịu mở miệng nói chuyện, chuyện này bắt đầu từ lúc nào? Có lẽ từ lúc hai nhà qua lại với nhau như ngày xưa?
Coi như hai nhà có qua lại cùng một chỗ, nhưng chân chính bồi muội muội nói chuyện, bồi muội muội nháo cũng chỉ có mình Tiểu Thiết Đản mà thôi.
Có lẽ như vậy nên muội muội mới vui vẻ hơn.
Bọn họ... Bọn họ cũng vậy.
“A tỷ!” Tiểu Thiết Đản thấy Du Uyển, như gió lốc mà nhào tới, nhào vào trong lòng Du Uyển, sực nhớ còn sót một người mới xấu hổ mà nhìn Du Phong, “Đại ca.”
Tiểu muội muội cũng hướng bên này chạy tới: “A tỷ... Đại...”
Bành!
Ngã.
Du Phong vội vàng ôm muội muội lên, Du Uyển với Tiểu Thiết Đản cùng nhau đi vào nhà,
Trong nhà nồng đậm mùi thơm của thịt kho, bụng của bốn huynh muội lập tức kêu vang.
“Sao mấy người đi lâu như vậy?” Du Tùng ôm mấy cây củi khô đi vào từ phía sau.
Trời chưa sáng bọn họ liền xuất phát, mua đồ cũng không mất nhiều thời gian, dịch trạm cũng không quá xa, tính toán đúng ra buổi chiều là họ cũng đã về.
Du Phong giúp đệ đệ mang củi bỏ vào chậu than: “Có chút việc nên chậm trễ.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Chuyện gì?” Du Tùng hỏi, “Không lẽ bị người ta khi dễ?”
“Nói bậy cái gì đó!” Du Phong trừng đệ đệ một cái, trong lòng cũng hiểu, đệ đệ nói không sai, hôm nay thiếu chút nữa là bị người ta khi dễ, bất quá cuối cùng không biết nên khóc hay nên cười.
“Huynh cười cái gì?” Du Tùng nhíu mày, không đợi ca ca trả lời, ánh mắt liền rơi vào cái mền bằng gấm mà Du Phong để trên ghế sau khi vào nhà, “Hai người mua chăn bông?” TruyenLau
“Khụ.” Du Phong sao có thể nói là Du Uyển trắng trợn cuốn cái mền từ trên xe người ta xuống, đành phải hàm hồ ừ một tiếng.
“Nương đâu?” Du Uyển hỏi Tiểu Thiết Đản,
Tiểu Thiết Đản ưỡn n.g.ự.c nói: “Nương đang ở trong phòng đại bá mẫu đếm tiền!” TruyenLau.com
Nguyên lai là hôm nay Bạch tiểu thư tới, nàng tới là để ăn món kho của đại bá, đại bá làm một lúc mấy món như vịt om nước sốt, thịt kho, ngó sen om với đậu rang cùng với một nồi thịt dê hầm cà rốt.
Đại bá làm đồ ăn không chỉ ngon mà màu sắc bên ngoài cũng rất đẹp, Bạch tiểu thư hết sức hài lòng, nàng đã quyết định xong sẽ nấu món nào, đồng thời cũng thanh toán trước một nửa tiền thù lao, sau khi xong thọ yến sẽ trả nửa còn lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Bất quá bây giờ giá cả nguyên liệu tăng vọt, ai biết được ba ngày sau sẽ như thế nào, trừ đi hết chi phí, bạc chân chính tới tay sợ không tới một lượng.
Nhưng không sao, thọ yến nhiều khách khứa, bọn họ có thể mượn cơ hội này để quảng bá đồ ăn của đại bá, sau này sinh ý sẽ không cần lo nữa.
Đại bá mẫu với Khương thị đếm xong tiền Bạch tiểu thư đặt cọc, tay nắm tay, sắc mặt đỏ thắm mà bước ra.
Du Uyển lại bắt đầu suy nghĩ xem nên mua nguyên liệu nấu ăn cho ba ngày sau ở chỗ nào.
...
Ngõ hẻm dài thăm thẳm, tuyết lớn đầy trời.
Một cỗ xe ngựa xa hoa dừng trước một tòa phủ đệ.
Bảng hiệu của phủ đệ bên trên mới được dùng mực viết lại “Nhan phủ”.
“Tiểu thư, đến.” Vị v.ú già xuống xe ngựa, vén rèm lên cho tiểu thư, “Tuyết rơi, tiểu thư cẩn thận dưới chân.”
Nhan Như Ngọc một tay ôm lò sưởi, một tay vịn cánh tay v.ú già, giẫm lên chiếc ghế gỗ tinh xảo bên dưới.
Nàng nhìn tòa phủ đệ mới được đổi mới hoàn toàn, nhẹ nhàng nói: “Ba năm, rốt cuộc cũng về nhà.”
Vú già xoa xoa hốc mắt đỏ lên: “Đúng vậy a, rốt cuộc cũng về nhà!”
“Con ta!”
Một phu nhân mặc áo choàng màu tím nhạt được nha hoàn nâng đỡ, đang kích động đến run rẩy mà đi ra!
Nhan Như Ngọc gặp bà, mí mắt cũng đỏ lên, yêu kiều hạ thân hành lễ: “Nương!”
Nhan phu nhân một tay nâng nàng dậy, nghẹn ngào nói: “Đừng hành lễ, để nương nhìn kĩ con một chút!”
Nhan Như Ngọc ngẩng đầu lên, lộ ra khuôn mặt như hoa lê vũ đái, vốn bình thường nàng đã đẹp, bây giờ lại rơi nước mắt, thực sự khiến người khác tâm cũng muốn nát.
“Con gầy đi rồi, mấy năm nay đã khiến con chịu khổ.” Nhan phu nhân sờ mặt nàng nói.
“Nữ nhi bất hiếu, không thể sớm quay về, để cho cha mẹ chịu khổ rồi.” Nhan Như Ngọc rưng rưng lắc đầu.
Nhan gia xảy ra chuyện, trước đó vài ngày mới được sửa lại án sai, tòa phủ đệ này cũng được tu sửa lại sau khi được xóa án, Nhan phu nhân tiều tụy hơn so với trước đây không ít, nhưng nghĩ tới vinh quang sau này, lại cảm thấy những đau khổ kia không thấm vào đâu.
Nhan phu nhân nở mày nở mặt nói: “Con ta sinh cốt nhục cho Yến thiếu chủ, sau này chắc chắn là vị phu nhân tôn quý nhất, nương đã đưa thiếp mời đi, ba ngày sau sẽ mở yến tiệc mừng con quay về, nương sẽ cho cả kinh thành biết, thiên kim của Nhan gia đã trở về... Vị hôn thê của Yến thiếu chủ đã trở về!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.