Vào buổi tối, Triệu Hằng đi tới trấn Liên Hoa, cửa hàng trên trấn phần lớn đều đã đóng cửa, đường đi thanh thanh lãnh lãnh, chỉ có vài bóng người ngẫu nhiên đi ngang qua.
Hắn là ngồi xe bò của Xuyên Tử đến.
“Là chỗ này sao?” Xuyên Tử không mặn không nhạt hỏi.
“Ân.” Triệu Hằng gật đầu, đối với sự lãnh đạm của Xuyên Tử hắn cũng không để ý, qua hôm nay, toàn bộ người của thôn Liên Hoa đều sẽ thiếu hắn một cái nhân tình.
Hắn đi đến một cánh cửa lớn màu đỏ thẫm.
Phủ đệ này hắn mới tới hôm qua, không nghĩ nhanh như vậy lại tới đây lần nữa.
Hắn là phu tử của tiểu công tử, Huyện thái gia đối với hắn khá lịch sự, chuyện đường sông, hắn chắc chắn có thể thuyết phục được Huyện thái gia.
Chỉ là hắn không ngờ được rằng Huyện thái gia vậy mà không có ở đây.
“A? Vừa rồi mới thấy lão gia ở hậu viện mà! Sao mới nháy mắt một cái đã không thấy người rồi?” Gã sai vặt vò đầu bứt tai, trăm mối không có cách giải, hỏi người khác thì họ nói không có nhìn thấy.
“Huyện thái gia... đi ra ngoài sao?” Triệu Hằng thất vọng hỏi.
Gã sai vặt cau mày nói: “Tôi vẫn luôn đứng ở cổng, không thấy lão gia đi ra ngoài a! Thật là lạ, không lẽ lão gia mọc cánh bay?”
Gã sai vặt không đoán đúng hết nhưng cũng đoán được tám chín phần, Huyện thái gia không có mọc cánh mà là không cánh mà bay.
Huyện thái gia vốn đang ngồi trong thư phòng, thưởng thức phần hạ lễ mà thôn Hạnh Hoa hối lộ cho hắn, mới thưởng thức được một nửa thì bỗng nhiên cổ áo bị nắm chặt, sau đó người đều bị nhấc lên, còn chưa kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra thì cả người liền ‘bay’ ra cửa sổ.
Gió lạnh như đao, trời đất quay cuồng, hắn cơ hồ là hôn mê bất tỉnh ngay lập tức.
Đợi đến lúc hắn mở mắt lần nữa thì phát hiện mình đang nằm trên một cỗ xe bò.
Người đánh xe là một nam nhân khôi ngô.
Suy nghĩ đầu tiên của hắn là mình bị bắt cóc, vội vàng ngồi dậy, cảnh giác nhìn người nam nhân ngồi đằng trước, quan uy mười phần nói: “Tiểu tặc phương nào? Vậy mà dám bắt bản quan? Còn không mau thúc thủ chịu trói, dừng xe bò lại cho bản quan!”
TruyenLau.com
Ảnh Lục không thèm để ý đến hắn, đánh xe bò đi nhanh hơn.
Huyện thái gia nghiêng trái ngã phải, đầu óc cũng bị choáng, nổi giận nói: “Bản quan nói ngươi ngừng lại, ngươi bị điếc sao? Ngươi có biết bản quan là ai không? Bản quan đường đường là quan thất phẩm – Huyện lệnh của trấn Liên Hoa!”
Ảnh Lục mặt ghét bỏ: Hắn đã từng ám sát quan nhất phẩm của hoàng thân quốc thích đấy nhá!
Huyện thái gia hùng hùng hổ hổ, Ảnh Lục không bị đả động, một gậy này như đánh vào bông khiến hắn buồn bực.
Website TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Trên đường tốc độ đánh xe bò của Ảnh Lục quá nhanh, cái lều trên xe bò bị rơi mất, Huyện thái gia bị ngã đập đầu ngất đi, một lát sau bị lạnh đến tỉnh, tỉnh lại, lại bị lăn lộn cho ngất đi... Cứ lặp đi lặp lại như thế, chơi đùa đến mức hắn muốn trúng gió, cuối cùng cũng tới thôn Liên Hoa.
Bởi vì không còn cái lều nên Lý Chính với người thôn Hạnh Hoa liếc mắt một cái là nhận ra Huyện thái gia đang bị lạnh run, mắt trợn trắng.
“Là tú tài Triệu gia mời Huyện thái gia tới!” Một đại nương kinh hỉ nói. Website TruyenLau.com
Nhưng đám người rất nhanh đã phát giác, đây không phải là xe bò nhà Xuyên Tử.
“Đó là, đó là... Đó là xe bò của người mới tới kia!” Bạch đại thẩm trợn mắt há mồm nói.
Lúc vào thôn, Ảnh Lục với Ảnh Thập Tam ngồi trên xe ngựa không lộ diện, Bạch đại thẩm cũng không biết mặt hắn, nhưng Bạch đại thẩm lại nhận ra con bò bị quấn băng trên sừng kia.
“Hắn, hắn ra ngoài từ lúc nào?” Bạch đại thẩm không hiểu hỏi.
Đừng nói là Bạch đại thẩm, người tự xưng là võ nghệ cao cường Cao Tứ Hải cũng không biết đối phương làm sao có thể đánh xe bò đi ngang qua mặt họ, mà họ không biết một chút gì.
So với hắn làm thế nào đi ra ngoài, thì đám người càng hiếu kỳ việc làm sao hắn có thể mời Huyện thái gia tới.
“Nghe nói người mới tới là một tiên sinh.” Trương thẩm nói.
“Người có học vấn nha, so với Triệu tú tài còn giỏi hơn!” Bạch đại thẩm nói.
“Ai vậy?” Người thôn Hạnh Họa cau mày hỏi.
“Các nàng ấy nói là người mới tới.”
Du Uyển lúc này cũng đứng trong đám người, nàng nhìn về phía xe bò đang đi tới, tập trung nhìn vào thì lập tức giật mình...
Ảnh Lục một đường đánh xe bò tới cửa chính, nắm Huyện thái gia vào phòng.
Huyện thái gia còn tưởng là tên thổ phỉ nào lợi hại lắm, ban ngày ban mặt còn dám uy h.i.ế.p mệnh quan triều đình, nguyên lai là người của thôn Liên Hoa.
Huyện thái gia lập tức thẳng eo, đứng thẳng lên nhìn từ trên cao xuống mấy người đứng trong bóng tối, có một người đang tản ra một cỗ khí tràng của nam nhân, “Ngươi là ai? Nhanh chóng xưng tên cho bản quan!”
Nam nhân mở miệng: “Yến Cửu Triêu!”
Huyện thái gia bịch một tiếng quỳ xuống!
...
Huyện thái gia ở trong trang viên của Đinh gia trọn vẹn một canh giờ, lúc đi ra bờ môi trắng bệch... Dọa.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.