Thân thể Yến Cửu Triêu cứng đờ.
Hắn lấy tay đẩy hai cánh tay đang quấn trên eo hắn ra, nhưng làm thế nào cũng đẩy không được.
Quả đúng là tiểu cô nương chuyên làm chuyện đồng áng!
Yến thiếu chủ dứt khoát không đẩy ra nữa, mắt lạnh nhìn nàng, nhìn xem nàng còn có thể chơi ra cái gì nữa!
Ai ngờ chờ nửa ngày cũng không có gì xảy ra, Yến thiếu chủ lại lần nữa tách cánh tay của Du Uyển ra, lần này lại nhẹ nhàng tách ra được, nhưng còn chưa đợi hắn đứng lên thì lại bị Du Uyển dùng lực đạo cực lớn bổ nhào về phía trước, trực tiếp ngã lên giường.
Yến Cửu Triêu: “?!”
Trâm cài tóc của Du Uyển bị rớt ra, cả mái tóc đen dài chảy xuống, mái tóc đen bóng như gấm xòe ra sau lưng, làm làn da trắng nõn càng thêm nổi bật, khiến người khác kinh diễm không thôi.
Nàng nằm sấp trên người hắn, tóc đen nửa che khuôn mặt đẹp như tranh vẽ.
Ánh mắt Yến Cửu Triêu không thể dời đi chỗ khác, phải ho nhẹ một tiếng mới dời được sự chú ý của mình đi, mắt nhìn về phía nóc giường có những viên ngọc thạch đủ màu.
Bên trong mỗi viên ngọc thạch đều chiếu hình ảnh nàng đang ôm hắn.
Yến Cửu Triêu chưa bao giờ nghĩ tới trong cuộc đời của mình sẽ xuất hiện hình ảnh như thế này, tựa hồ... cũng không chán ghét lắm.
Yến Cửu Triêu nháy mắt mấy cái, cả người cứng đờ mà nằm đó.
Du Uyển ngủ một lát liền trở mình lần thứ hai, lần này nàng theo thói quen đắp mền, đồng thời cũng đắp luôn cho Yến Cửu Triêu.
Đây là đang coi Yến Cửu Triêu hắn thành Tiểu Thiết Đản. TruyenLau
Yến Cửu Triêu không rõ chân tướng: “...”
Yến Cửu Triêu nghiêng đầu sang nhìn nàng một cái, kỳ thật không chỉ hắn khi ngủ đáng yêu hơn bình thường, mà Du Uyển cũng giống vậy, khi nàng nhắm đôi mắt cơ trí kia lại, trên mặt mới hiện lên vẻ ngây ngô và ngây thơ đúng lứa tuổi của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Yến Cửu Triêu quỷ thần xui khiến đưa khuôn mặt tới gần. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Càng lúc càng gần, bẹp một tiếng, khuôn mặt Du Uyển bị người ta hung hăng hôn một cái.
Yến Cửu Triêu giương mắt, thấy ba tên tiểu gia hỏa kia không biết xuất hiện từ lúc nào, lại còn bò lên giường, thay phiên nhau mỗi đứa hôn lên mặt Du Uyển một cái.
Ba tiểu gia hỏa lắc lắc cái m.ô.n.g nhỏ, xích hô xích hô chui vào trong chăn, cha ruột bị đẩy ra mười vạn tám ngàn dặm! Mặt hắn cũng đen thành than.
... TruyenLau.com
Thôi chưởng quỹ khó khăn lắm mới bảo vệ được cái mạng nhỏ, qua hôm nay, một đoạn thời gian dài về sau, Thôi chưởng quỹ cũng không dám đến thôn Liên Hoa nữa.
Phong ba ở Thiên Hương lâu cũng không dễ dàng gì mà trôi qua, có câu cây to đón gió, mấy năm gần đây Thiên Hương lâu phát triển mạnh mẽ, không biết bị bao nhiêu người ganh ghét, biết bao nhiêu người mong ngóng Thiên Hương lâu bị ngã ngựa, huống chi chủ nhân của nó còn không có lương tâm dùng các thủ đoạn khác nhau chèn ép người khác.
Hứa Thiệu là người làm việc có nguyên tắc, cũng từng ngăn cản nhi tử, mặc dù Hứa Thừa Hiên làm việc trong tối, nhưng tất cả mọi việc đều tính lên đầu Hứa Thiệu, các cửa hàng khác trên đường Huyền Vũ đều bị thiệt hại, sinh ý của sáu chi nhánh khác cũng bị đả kích.
Cùng lúc đó, chuyện Dương đại trù ăn cắp món ăn của người khác cũng bị truyền ra ngoài, không thể bắt người truyền tin, tóm lại chỉ trong một đêm, toàn bộ Kinh Thành đều biết mấy vụ bê bối của Thiên Hương lâu.
Chuyện Dương đại trù với đại bá ngày xưa làm việc với nhau cũng bị người ta lôi ra.
“Nghe nói lúc đó hắn ta chỉ là người phụ bếp, Du đầu bếp lúc ấy cực kỳ chiếu cố hắn ta!”
“Tôi cũng nghe trước kia trù nghệ của hắn ta không tinh, cũng là Du đầu bếp giúp hắn tiến bộ.”
“Làm sao hắn ta lại có thể hạ thủ được, sao lại có thể ăn cắp thực đơn mới của Du đầu bếp a?”
“Nếu không sao có câu vong ân phụ nghĩa?”
“Tôi còn nghe nói, họ Dương kia vì muốn diệt khẩu mà thuê sát thủ g.i.ế.c người a!”
“Họ Dương đó cũng không phải thứ tốt lành gì! Người ta có ân với hắn, vậy mà hắn còn lấy oán trả ơn!”
Không lâu sau chuyện đại bá bị té gãy chân cũng bị người ta truyền ra, câu chuyện lấy oán báo ơn cứ bám lên đầu Dương đại trù, mà chuyện mọi người suy đoán cũng không khác sự thật là mấy.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.