Quách Tiện Nguyệt hết sức tò mò, bên trong hộp gấm rốt cuộc là thứ gì, tại sao lại đưa cho biểu tỷ? Uyển biểu tỷ có quen biết với Vạn công tử sao?
Quách Tiện Nguyệt biết nhìn lén đồ của người khác là điều không tốt, thế nhưng mình cũng không cầm, chỉ nhìn một chút chắc sẽ không sao a...
“A tỷ a tỷ! Tỷ làm đệ đau!”
Buồng trong truyền đến thanh âm u oán của Tiểu Thiết Đản.
“Hít sâu vào, ép cái bụng mập của đệ lại!”
“Đệ không có bụng mập!”
“Đệ có, nhìn thử xem!”
“Không cho phép chọt đệ! Ha ha ha...” Tiểu Thiết Đản bị chọt ngứa ngáy khắp người, cười đến mức oằn người.
Đến lúc Du Uyển thu tay lại, hắn lại nói: “Lại đến! A tỷ đến!”
Quách Tiện Nguyệt nhìn vào trong buồng, nhẹ nhàng đưa tay ra, để trên hộp gấm, nào biết bên trong hộp gấm lại có một hộp gấm khác.
“Đừng làm rộn, không thì đệ lại đổ mồ hôi nữa, nhanh, mau đi giày vào.” Du Uyển vừa nói vừa quay người lấy chỉ màu.
Quách Tiện Nguyệt lúc này đã kịp đóng hộp lại.
Du Uyển cầm hai cuộn chỉ màu ra: “Nguyệt biểu muội, muội xem hai màu này có đúng không?”
Lúc này tâm tư của Quách Tiện Nguyệt đã không còn nằm trên cuộn chỉ, nhưng vừa nhìn qua một cái liền chấn kinh.
Màu sắc này cực kỳ đẹp, hơn nữa chất chỉ lại vô cùng mềm mại, so với sợi tơ nàng từng thấy ở La gia còn tốt hơn ba phần.
Du Uyển thấy trên mặt nàng sững sờ, hỏi: “Sao vậy, Nguyệt biểu muội, không đúng màu sao?”
TruyenLau
“Không phải.” Quách Tiện Nguyệt vội vàng lắc đầu, “Biểu tỷ mua ở cửa hàng nào vậy? Muội cũng muốn đi mua một chút.”
Nàng không hỏi giá tiền, vì dưới cái nhìn của nàng, ngay cả Du Uyển cũng mua được thì nàng càng không cần phải nghĩ đến vấn đề tiền bạc.
Quách Tiện Nguyệt làm sao biết được, loại chỉ này được tiến cống cho cung đình, được làm từ băng tằm ti cao cấp, chỉ có Đế Hậu mới có tư cách sử dụng, đừng nói mua, muốn nhìn thấy cũng là chuyện khó khăn.
Đương nhiên chuyện này Du Uyển không biết, những cuộn chỉ màu này nằm trong rương đồ mà Yến Cửu Triêu tặng cho Tiểu Thiết Đản, Du Uyển biết nó là hàng tốt, nhưng cũng không đoán được là hàng tốt đến vậy. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Tỷ không mua, đây là người khác đưa cho.” Du Uyển tránh nặng tìm nhẹ nói.
“Ai nha?” Quách Tiện Nguyệt tò mò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Yến Cửu Triêu.
Nhưng danh tự của người ta, nói với Quách Tiện Nguyệt thì không tốt lắm, Du Uyển lễ phép cười cười: “Một bằng hữu.” TruyenLau
Du Uyển nói đến đây thì dừng, Quách Tiện Nguyệt cũng không ngốc, biết mình không nên hỏi tiếp liền đứng dậy cáo từ.
Trước khi đi, Quách Tiện Nguyệt lại không nhịn được mà nhìn cái hộp gấm trên bàn một cái.
Ngay cả chính nàng cũng không biết vì sao mình lại hiếu kỳ với đồ của Uyển biểu tỷ như vậy.
Có lẽ... đồ đó là do người kia đưa?
“A tỷ a tỷ! Đệ đã mặc xong! Nguyệt biểu tỷ đâu?”
Tiểu Thiết Đản cộc cộc chạy ra đến nơi thì Quách Tiện Nguyệt cũng đã rời đi.
“Đi rồi a.” Tiểu Thiết Đản thất vọng nói.
Du Uyển bật cười: “Làm sao? Thích Nguyệt biểu tỷ đến vậy sao?”
Tiểu Thiết Đản ôm lấy cánh tay của Du Uyển: “Làm sao đệ có thể thích người khác a? Đệ chỉ thích tỷ thôi!”
Du Uyển chọc chọc cái ót của hắn, đúng là tiểu nịnh nọt!
Cơm tối là ngó sen om với miến, bánh màn thầu cùng với thịt khô xào với măng mùa xuân.
Ngó sen om cùng với bánh màn thầu là lấy từ nhà đại bá, măng mùa xuân thì đào sau hậu viện nhà mình, kích cỡ cũng không lớn, ba cái măng mùa xuân thái mỏng, trần qua nước, rồi xào lên.
Măng mùa xuân rõ ràng ngọt hơn măng mùa đông rất nhiều, lại giòn giòn nhiều nước, Du Uyển nghĩ, bữa sau hái rau dền thuận tiện đào thêm ít măng mùa xuân về.
Ban đêm Tiểu Thiết Đản đã ngủ.
Sau lập xuân, thời tiết đã đỡ lạnh hơn rất nhiều, không cần phải chen chúc nằm chung giường để sưởi ấm, Du Uyển liền dọn về phòng mình.
Du Uyển đốt một ngọn đèn dầu.
Nhớ tới lúc mình mới vừa xuyên tới đây, lúc đó nghèo đến mức ngay cả cây đèn dầu cũng không có, Du Uyển thổn thức vô cùng.
Không biết bắt đầu từ khi nào, số lần nàng nhớ tới kiếp trước ngày càng ít đi, phảng phất như kiếp trước chỉ là giấc mộng, mà kiếp này mới là thật, nàng là A Uyển, A Uyển người nhà Du gia.
Du Uyển mở hộp gấm mà Yến Cửu Triêu đưa cho nàng, bên trong có hai cái hộp gấm nhỏ hơn, mỗi hộp rộng chừng bốn tấc, dài tám tấc.
Du Uyển mở hộp bên trái ra, đồ vật bên trong khiến hai mắt nàng tỏa sáng.
Là một đôi giày thêu.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.