Du Phong cũng không biết Du Uyển an bài cụ thể như thế nào, “A Uyển muội tới nói đi.”
Du Uyển đem kế hoạch của mình nói ra: “Hiện tại chúng tôi có tiếp mấy đơn đặt hàng, cần làm rất nhiều tào phớ, vốn định lên trên trấn mua, hiện tại có mọi người hỗ trợ thì chúng ta có thể làm ở nhà.”
Cách làm đậu hũ thì có vẻ phức tạp, nhưng nếu như làm theo trình tự thì cũng không hề khó.
“Tôi đã hiểu! Chính là ai rửa đậu thì rửa đậu, ai nghiền đậu thì nghiền đậu! Đúng không A Uyển?” Lý Chính tinh thần phấn chấn nói.
Du Uyển mỉm cười gật đầu: “Là như vậy không sai.”
“Cái này tôi biết! Tôi khí lực lớn, để tôi đẩy máy nghiền cho!” Xuyên Tử nhảy ra nói, do quá kích động nên bước hụt, mặt cũng cắm xuống đất.
Mọi người ôm bụng cười to.
Tình hình sau thiên tai khiến không khí trong thôn u ám, nhưng cũng nhờ vậy mà bây giờ tản đi không ít.
Nghĩ lại hôm qua mọi người trong thôn vẫn còn đang ngồi bên bờ ruộng ôm đầu khóc rống, hôm nay trên mặt mọi người lại nở nụ cười, Lý Chính cảm thấy mọi phiền muộn trong n.g.ự.c đều bị quét sạch, giống như ngày đầu tiên ông nhận chức trưởng thôn, toàn thân tràn đầy nhiệt huyết.
“Cái kia... tiền công thì tính như thế nào?”
Vị thợ săn nhỏ giọng hỏi.
Vừa dứt lời thì mọi người đều yên tĩnh, đồng loạt nhìn về phía Du Uyển.
Du Uyển đang định nói hiện tại cũng chưa đến mức phát tài, lời đến bên môi thì tức phụ của vị thợ săn tên Thủy Hoa sợ hãi chạy tới: “Không xong, tiểu Phong! A Uyển! Hài tử nhà các ngươi đánh nhau!”
Hài tử nhà bọn họ?
Nhà bọn họ không phải chỉ có Tiểu Thiết Đản và Trăn Trăn thôi sao? TruyenLau.com
Sao hai đứa nhỏ này lại có thể đánh nhau?
Trong phút chốc Du Phong nghĩ tới điều gì đó, mặt biến sắc: “Hỏng rồi!”
TruyenLau
Phụ cận bên bờ ruộng thôn Liên Hoa có bãi đất trống, nơi này vốn dùng để phơi thoc sau khi gặt, hoặc là có gánh hát biểu diễn lưu động thì sẽ ở chỗ này bày sân khấu.
Nếu không phải ngày lễ thì hài tử trong thôn đều thích tới đây chơi đùa.
Động đất xảy ra, bãi đất trống này cũng không còn bằng phẳng như lúc trước nữa, ngược lại mặt đất mấp mô càng khiến bọn nhỏ ưa thích.
Một đoàn người đi theo Thúy Hoa chạy tới bãi đất trống, Quách Tiện Xảo tám tuổi đang cưỡi trên người Tiểu Thiết Đản, dung mạo của nàng ta béo núc ních, ngồi lên người khiến Tiểu Thiết Đản bị ép đến mặt đỏ tới mang tai, Tiểu Thiết Đản cũng không chịu yếu thế, tay nắm chặt tóc nàng ta, c.h.ế.t sống không chịu buông ta, khiến thân thể mập mạp của Quách Tiện Xảo cong thành một đường cong quỷ dị.
Nếu là trước kia ở đây có thôn dân làm việc, bọn nhỏ cãi nhau ầm ĩ nhưng cũng không dám đánh nhau, nhưng hôm nay ở đây không có người, nếu không phải trùng hợp Thúy Hoa đi qua, không biết hai đứa còn đánh nhau đến bao giờ. TruyenLau
“Ngươi buông tay!” Quách Tiện Xảo vừa đau vừa giận nói.
“Thiết Đản.” Du Uyển đi nhanh tới, “Buông tay!”
Tiểu Thiết Đản không buông tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Du Phong cũng đi tới.
Quách Tiện Xảo nhìn thấy hắn thì trong người như được tiếp sức, khóc sướt mướt nói: “Đại biểu ca, hắn khi dễ ta! Huynh mau giúp ta đánh hắn!”
Ngươi còn nhớ rõ ta là biểu ca, vậy ngươi có nhớ ta là đường ca của hắn không?
Du Phong nặng nề nói: “Muội đứng lên trước!”
Quách Tiện Xảo la ầm lên: “Ta mới không! Huynh nói hắn buông ta ra trước!”
Du Uyển bắt được tay nhỏ của Tiểu Thiết Dản, một bên khác Du Phong cũng kéo Quách Tiện Xảo đứng lên, hai người hợp lực tách hai đứa nhỏ ra.
Lúc này Tiểu Trăn Trăn hai mắt đỏ hồng chạy tới, nhào vào trong n.g.ự.c Du Phong.
Du Phong bế muội muội mặt đầy nước mắt lên, nhìn Quách Tiện Xảo nói: “Ngươi là tỷ tỷ, sao lại bắt nạt Thiết Đản?”
“Hắn đánh ta!” Quách Tiện Xảo chỉ Thiết Đản nói.
Tiểu Thiết Đản cả giận nói: “Còn không phải do ngươi đoạt đồ của Trăn Trăn sao?”
Du Phong nhìn về phía Trăn Trăn.
Tiểu Trăn Trăn khóc đến mức cả người co lại: “Đoạt, biểu tỷ, xấu.”
“Ta không có đoạt!” Quách Tiện Xảo sống c.h.ế.t cũng không nhận.
“Ta nhìn thấy nàng ta đoạt!” Nhi tử mười tuổi của Thúy Hoa và thợ săn là Thạch Đầu lên tiếng.
“Ta cũng nhìn thấy!”
“Nàng ta còn đẩy Trăn Trăn muội muội!”
Sau đó có nhiều hài tử đứng ra làm chứng cho Tiểu Thiết Đản.
Quách Tiện Xảo đi giật đồ? Còn giật đồ tiểu Trăn Trăn ba tuổi.
Thấy mọi người đang chỉ trích mình, sắc mặt của Quách Tiện Xảo lúc xanh lúc trắng, nàng ta lấy cái bánh đường trong tay ném xuống đất, “Trả lại cho ngươi đó!”
Tiểu Trăn Trăn vùi đầu khóc lớn.
Sắc mặt Du Phong rất khó coi.
Du Uyển buông Tiểu Thiết Đản đang tức giận ra, đi đến trước mặt Quách Tiện Xảo, nhàn nhạt nhìn nàng ta: “Có phải người rất đắc ý không?”
Quách Tiện Xảo khoanh tay đứng đó trợn trắng mắt lên: “Ai cần ngươi lo?”
Du Uyển nhẹ nhàng vỗ vỗ tay, sau đó dùng một tay ấn người xuống đất.
“Cha mẹ ngươi không dạy ngươi làm người, ra ngoài, tất nhiên sẽ có người dạy!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.