“Các ngươi có nghe nói? Lúc trước Du đầu bếp bị gãy chân, là do họ Dương kia thuê người đụng gãy! Sau đó hắn ta còn giả làm người tốt, kêu đại phu tới nhà chữa chân cho Du đầu bếp, nhưng thật ra là muốn trộm thực đơn! Vốn chân của Du đầu bếp có thể khỏi hẳn, nhưng hắn ta kêu đại phu hạ độc, trực tiếp phế bỏ chân của Du đầu bếp.”
Lúc tin tức truyền đến tai đại bá, Dương đại trù đã bị bắt đến quan phủ, lý do không phải là ăn cắp thực đơn, mà là thuê sát thủ g.i.ế.c người, tên sai vặt thuê sát thủ bị Ảnh Lục bắt được, trực tiếp ném người trước cửa chính của Kinh Triệu phủ.
Đám sát thủ bịt mặt liếc mắt liền nhận ra đây chính là người thuê bọn họ, mà dưới nghiêm hình tra tấn, mấy tên sai vặt cũng khai ra chủ sự phía sau chính là Dương đại trù.
Dương đại trù chính thức bị Thiên Hương lâu xóa tên, năm món ăn chiêu bài được hắn ‘phát minh’ sẽ không được bán ở Thiên Hương lâu nữa, nhưng Thiên Hương lâu cũng không công bố chủ nhân của năm món đó là của đại bá.
Hứa Thiệu cũng là người có tính tình, nhi tử bị đánh cho tàn phế, tửu lâu thì bị đập, thanh danh trong nghề cũng rớt xuống ngàn trượng, kêu hắn thay một tên đầu bếp đã gây nên tai vạ này lấy lại tên tuổi, dựa vào cái gì?
Du Phong ngồi trong phòng phụng phịu.
Du Uyển an ủi: “Đại ca tính toán với chúng làm gì, chúng là một đám vô lại, vĩnh viễn không bao giờ thừa nhận mình có lỗi, chỉ cho rằng chúng ta làm trở ngại đường tài lộ của chúng, so đo chỉ có tự làm mình buồn phiền.”
Du Phong kỳ thật cũng không hề so đo, mà hắn đau lòng cho cha mình.
Lúc trước cha hắn làm việc ở Thiên Hương lâu, Thiên Hương lâu luôn nịnh nọt cha hắn, bây giờ thấy cha hắn không còn khỏe, không quay lại cầm muôi được, cứ như vậy...
“A Uyển, Tiểu Phong, hai con tới đây, ta có lời muốn nói.” Đại bá bỗng nhiên cầm quải trượng đi đến cửa phòng của Du Phong.
Du Uyển với Du Phong cùng nhau đi lên trấn, Du Phong thấy muội muội vất vả, muốn đưa muội muội về nhà nghỉ ngơi, thấy cha hắn lại muốn nói chuyện, đành phải dẫn muội muội vào nhà. TruyenLau.com
Đại bá ngồi trên ghế, chỉ chỉ một cái rương nằm kế tủ quần áo: “A Uyển, bên trong có một cái hộp gỗ màu đỏ, con lấy nó ra đây.”
“Dạ.” Du Uyển gật đầu, mở cái rương ra, ở dưới đáy hòm có một cái hộp gỗ màu đỏ, “Đây ạ đại bá.”
“Con mở ra nhìn.” Đại bá nói.
Du Uyển mở hộp gỗ ra, dưới đáy hộp có một món đồ, Du Uyển tưởng là vật đắt giá nào đó, nhưng chỉ là một cuốn sổ bị rách.
Cuốn sổ nhìn qua có lẽ đã trải qua không ít năm tháng, trang giấy cũng đã bị ố, chữ viết thì bị nhòe, nhưng chữ viết bên cạnh bức họa thì có thể thấy rõ ràng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Du Uyển lăn qua lộn lại nhìn nửa ngày: “Đây là...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Đại bá lật đến mấy trang cuối cùng: “Con xem.” TruyenLau.com
Mấy tờ này có chữ-- ngũ dương khai thái, tứ hải thái bình, tam tinh cao chiếu, nhị long hí châu, nhất diệp tri thu.
Nhưng công thức cũng không hoàn chỉnh, nhất diệp tri thu công thức hoàn toàn mơ hồ.
Quyển sổ này thật kỳ quái, có bức họa không hề có chữ viết, có chỗ có chữ viết nhưng lại không có họa.
Đại bá thở dài: “Ta biết các con đang nghĩ gì, cho rằng Thiên Hương không trả lại công đạo cho ta, để cho ta bị ủy khuất, nhưng kỳ thật, năm món ăn này thực ra cũng không phải do ta nghĩ ra.”
Du Uyển không hiểu nhìn đại bá.
Đại bá nói: “Đây là đồ của cha con, năm đó lúc phát hiện ra hắn, quyển sổ này được đặt chung với hắn.”
Thường những đứa trẻ bị vứt bỏ đều được để lại ngọc bội, bí tịch, hoặc là một bức huyết thư, nhưng cha nàng thì hay rồi, được đặt chung với một bản thực đơn thiếu khuyết.
Chẳng lẽ gia gia của nàng là một đầu bếp?
Du Uyển vẻ mặt hoài nghi.
Cha nàng được nuôi dưỡng ở Du gia, chính là người Du gia, nàng cũng là người Du gia, về phần những chuyện khác, nàng cũng không để ý lắm.
Du Uyển trả quyển sổ lại cho đại bá.
Đại bá dừng một chút: “Cái này...”
Du Uyển mỉm cười: “Đại bá cứ giữ đi, trù nghệ của con không tốt, có cầm cũng vô dụng.”
Đại bá muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn thu hồi quyển sổ.
Đến bước này, Du Phong cũng không còn xoắn xuýt vấn đề Thiên Hương lâu không trả lại công đạo cho cha hắn, nhưng hắn vẫn vô cùng chán ghét Thiên Hương lâu.
“Thiên Hương lâu làm ăn lớn như vậy, huynh còn tưởng đó là nơi toàn người chính phái.” Lúc đưa Du Uyển ra cửa, Du Phong nhịn không được mà cảm khái một câu.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.