Đại bá đi đứng không tốt, mặc dù ông một mực không nói gì nhưng Du Uyển biết rõ, mỗi bước đi của đại bá đau như đ.â.m vào xương, đại bá vì làm những món điểm tâm này mà bận rộn trong bếp tận hai canh giờ, đại bá mẫu cũng không giúp được, muốn đi đánh thức Du Phong với Du Uyển nhưng đại bá không cho.
Sáng sớm lúc Du Uyển đi qua nhà đại bá thì ông đã ngủ lại, cả khuôn mặt vì đau mà trắng bệch.
Nhưng lúc này, những món điểm tâm mà đại bá dụng tâm làm, lại bị người ta chà đạp tàn nhẫn.
Du Tùng lúc này đã cảm thấy không vừa mắt, bước lên trước nói: “Ngươi có nói đạo lý hay không mà làm như vậy?”
Nha hoàn bị động tác của hắn dọa cho biến sắc, nhưng rất nhanh lại trấn định lại, giở giọng bác bỏ: “Đến cùng là ai không giảng đạo lý? Rõ ràng là ngươi đụng ta trước.”
“Ta cố ý va vào ngươi sao? Ta là vô ý! Nhưng ngươi là cố ý! Huống chi cửa ra vào nhiều người như vậy, sao ta không đụng phải người khác mà chỉ đụng vào ngươi? Coi như ta không có mắt, không lẽ ngươi cũng không có sao? Ngươi không thấy ta đi tới sao? Không thể tránh qua một bên được sao?”
Nguyên bản Du Tùng cảm thấy mình đụng vào một tiểu cô nương, bất luận như thế nào hắn cũng cảm thấy mình đuối lý, cho nên lúc Du Uyển bồi thường cho đối phương hắn cũng không dám phản đối, nhưng nữ nhân này thật sự quá đáng, không nhận bồi thường của họ thì thôi, còn đem điểm tâm cha hắn tân tân khổ khổ làm đi trút giận!
“Ngươi... ngươi...” Nha hoàn bị mắng cho nghẹn lời, trong lúc nhất thời không biết phải phản bác Du Tùng như thế nào.
Du Uyển một câu cũng không nói, chỉ lẳng lặng ngồi xổm xuống, đem điểm tâm bị rớt trên đất nhặt từng cái từng cái lên.
Du Phong thần sắc phức tạp mà nhìn Du Uyển, kéo Du Tùng đang sắp mất khống chế lại.
Du Uyển nhặt nhặt, nhặt đến bên chân nha hoàn kia.
Nha hoàn này ánh mắt lạnh lùng quét qua, một cước đem điểm tâm Hoàng Tô đá ra thật xa.
Du Uyển đang nhặt điểm tâm tay ngừng lại giữa không trung.
“Xúi quẩy!” Nha hoàn dậm chân một cái, rồi dẫn mấy gã sai vặt đang bê hạ lễ đứng sau lưng đi vào Ngụy phủ.
Nha hoàn này tên Đào Chi, năm nay mười bảy, là nhất đẳng nha hoàn bên cạnh Nhan phu nhân, ở Nhan phủ khá là được sủng ái, lần này nếu không phải Nhan Tạ gây ra chuyện thì Nhan phu nhân đã cho nàng làm thiếp thân nha hoàn của Nhan Tạ.
Bình thường nàng ta ăn mặc còn xinh đẹp hơn cả tiểu thư nhà quan, váy dài may bằng tơ lụa Lưu Tiên, trang sức là châu báu làm bằng ngọc Kim Tương, chân mang hài màu hồng có gắn trân châu.
Nhưng Đào Chi không chú ý tới chiếc giày bên trái đã mất một viên trân châu lớn.
Du Uyển ngồi dậy, ước lượng viên trân châu trong tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Đọc truyện tại TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Là Nhan phủ nha! Khách quý ít gặp, khách quý ít gặp! Đào Chi cô nương, mời qua bên này!”
Đây là lần cuối cùng nàng ta được gọi là Đào Chi cô nương, Du Uyển xấu xa nghĩ.
Đào Chi xuân phóng đắc ý nâng tà váy lên, lúc gần bước qua ngưỡng cửa thì bỗng nhiên lòng bàn chân bị trượt một cái.
“Ô hô, tay ta---“
Website TruyenLau.com
Đào Chi bị té gãy tay...
...
Đoàn người Du Uyển đành phải đi bằng cửa hông mà vào Ngụy phủ, vận khí của bọn họ không tệ, được phân vào một phòng bếp độc lập, đương nhiên là do mùi của đậu hũ thúi quá nồng, Tiêu Ngũ gia sợ ảnh hưởng đến các đầu bếp khác.
Du Uyển đối với sự an bày như vậy rất hài lòng.
Tiêu Ngũ gia là người thô kệch, không thể thận trọng như Bạch tiểu thư, giữa bọn họ cũng không có giao tình như với Bạch tiểu thư, gã sai vặt sau khi dẫn bọn họ đến nơi liền rời đi.
Website TruyenLau.com
“Không được ăn a...” Du Tùng nói thầm, lúc ở Bạch phủ thế nhưng trước khi làm việc còn được ăn một bữa.
Du Phong trầm giọng nói: “Không phải lúc nãy đã ăn trên xe rồi sao? Đệ còn chưa no?”
“No thì no nhưng...” Du Tùng bĩu môi, “Không phải đệ muốn nhìn một chút người nhà quan thì ăn gì hay sao?”
Bạch gia là thương nhân, vị Ngụy lão phu nhân là người được Hoàng thượng phong làm cáo mệnh phu nhân, hắn nghĩ có lẽ đồ ăn ở đây so với bên nhà Bạch tiểu thư còn tốt hơn a.
...
Nha hoàn Nhan phủ bị té gãy tay ngay chỗ cửa ra vào, rất nhanh được truyền tới tai của Ngụy lão phu nhân.
“...Chính nàng ta ngã sấp xuống, lúc đó không có ai đụng trúng nàng ta.”
“... Viên trân châu trên giày nàng ta rớt xuống nên mới giẫm phải nó mà té.”
Giày của nàng ta, trân châu cũng là của nàng ta, chuyện này cũng không trách được người khác.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.