Vòng thứ ba, nguyên liệu được nhận là đậu đỏ, người nào cũng nghĩ đến một món quen thuộc – đó là cháo mồng tám tháng chạp, sở trường của Đỗ nương tử là làm món ngọt, nàng làm bánh khoai lang nhân đậu đỏ, đại bá thì lấy một nửa làm bánh đậu đỏ, giao cho Du Uyển nhào bột bánh, một nửa còn lại thì nấu cùng với hạt sen và đùi gà.
Một nồi bánh bao nhỏ nhân đậu, một muỗng canh gà thơm ngon nóng hổi, lão đại trù ăn như gió cuốn.
Sau ba lượt thi, Túy Tiên cư không hề có hy vọng sẽ được vào vòng trong.
“Du gia cũng lọt vào trong?” Nhan Như Ngọc ngoài ý muốn nhíu mày, “Coi như Mãn Giang lâu không có ở đây, cũng còn Minh Nguyệt lâu, Thanh Phong quán, Vọng Xuyên các, làm sao lại bại bởi mấy người đầu bếp đến từ nông thôn?”
Nha hoàn kia ánh mắt lóe lên: “Tiểu thư, có phải là con hồ ly tinh kia sử dụng thủ đoạn gì không?”
Nhan Như Ngọc dừng một chút, trào phúng cười một tiếng: “Suýt nữa quên mất, nàng ta là người được Nhị hoàng tử ôm về phòng.”
Cô nam quả nữ, ở chung một phòng, không chừng Nhị hoàng tử đã chạm qua nàng ta.
Nhan Như Ngọc nhận định rằng Du gia được vào vòng trong là nhờ mối quan hệ trong tối với Nhị hoàng tử, mặc dù không rõ tại sao Nhị hoàng tử lại có mối quan hệ không rõ ràng với nàng ta, nhưng trừ cái này ra, nàng không nghĩ ra lý do nào khác, dù thế nào thì bản lĩnh của Du gia làm sao có thể bằng Đỗ nương tử, cũng đừng nói đến việc phân cao thấp.
“Tốt rồi, cuộc thi cũng đã kết thúc, chúng ta nên trở về phủ thôi, ngươi đi gọi Lâm mụ mụ với ba tiểu công tử đến đây.”
Mấy tiểu tử kia quá ầm ĩ, Nhan Như Ngọc thật sự hết cách, liền để cho Lâm mụ mụ dẫn chúng ra ngoài.
Nha hoàn vội vàng đi tìm, tìm tới sứt đầu mẻ trán thì chỉ thấy mỗi Lâm mụ mụ.
“Tiểu công tử đâu?” Nha hoàn kinh hãi hỏi.
Lâm mụ mụ một tay bưng cơm, một tay vịn eo, thở không ra hơi nói: “Không... không biết...”
Ba tiểu công tử vừa buông ra là bỏ chạy như ngựa hoang đứt cương, chạy một cái liền không thấy đâu.
...
Ba người chạy như ngựa hoang lúc này đang yên lặng đứng ngoài một gian phòng, ba cái đầu nhỏ nhìn qua khung cửa, mở to mắt vội vàng nhìn Du Uyển.
Đại bá với hai ca ca đi nghe thể lệ thi ngày mau, Du Uyển ở lại thu dọn đồ đạc, cảm thấy có gì đó không thích hợp, nàng quay đầu lại nhìn thì thấy ba cái đầu nhỏ rụt xuống.
Hai mắt nàng sáng lên: “Là các con a?”
Ba tiểu bánh bao bị bắt quả tang, ngượng ngùng cúi thấp đầu đi ra.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Du Uyển dắt ba người đi vào.
Ba người ầm ĩ cả một ngày, đầu đầy mồ hôi, gương mặt cũng bẩn vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Du Uyển lấy ít nước cho ba người rửa mặt, tay sạch sẽ rồi hỏi: “Các con ăn cơm chưa?”
Bụng ba tiểu bánh bao đồng loạt kêu rột rột.
TruyenLau.com
Du Uyển mở túi đồ ra, lấy ra ba cái bánh bao nhân thịt heo, vòng thứ ba làm bánh bao nhân đậu đỏ ngọt, nàng vụng trộm làm thêm mấy cái nhân thịt heo, nghĩ là làm cho ba đứa nhỏ, mặc dù không xác định là mình có thể gặp hay không.
“Vận khí của ta thật tốt, đúng không?” Du Uyển cười sờ lên đầu ba tiểu bánh bao.
Ba người nắm lấy bánh bao, cắn một ngụm lớn. TruyenLau.com
Du Uyển nhìn bộ dáng mấy đứa nhỏ ăn bánh bao, trong lòng thỏa mãn không nói nên lời.
“Có khô lắm không?” Du Uyển lấy nước đến.
Ba người lại ngoan ngoãn uống nước, rồi lại tiếp tục gặm bánh bao.
Lúc Nhan Như Ngọc tìm tới phòng nhỏ, thì thấy ba tiểu gia hỏa đang ngoan ngoãn ăn đồ ăn, mà Du Uyển ngồi một bên ôn nhu nhìn bọn họ.
Hình ảnh như vậy khiến hai mắt Nhan Như Ngọc như bị đ.â.m một đao đau nhói.
Ở trước mặt nàng một khắc cũng không chịu ngồi yên, tại sao ở trong tay nữ nhân này lại thành bé ngoan... Nữ nhân này đến cùng đã sử dụng thủ đoạn gì, mà có thể mê hoặc mấy tiểu tử thành dạng này?
“Ai nha, tiểu công tử, ba người ở chỗ này a?” Lâm mụ mụ như trút được gánh nặng, đi vào thì thấy Du Uyển, bà cả kinh, “Du cô nương?”
Du Uyển nhìn bà một cái, rồi lại nhìn Nhan Như Ngọc đang đứng xem ngoài cửa, nụ cười nhạt đi, chậm rãi đứng lên.
Nhan Như Ngọc cất bước đi vào phòng, nhàn nhạt liếc Du Uyển, nói với ba người đang gặm bánh bao kia: “Không phải nương đã nói, không được tùy tiện ăn đồ người khác đưa sao? Còn không mau bỏ xuống?”
Ba người không bỏ.
“Đừng ép ta nói lần thứ hai!”
Chính là không bỏ!
Nhi tử của mình, ngay trước mặt Du Uyển lại không cho mình mặt mũi, Nhan Như Ngọc nổi trận lôi đình, nhưng có người ngoài ở đây nàng vẫn nhịn xuống: “Người đâu, ôm tiểu công tử lên xe ngựa.”
Nàng ra lệnh liền có mấy tên hộ vệ lách người đi vào, đem ba tiểu bánh bao không chịu khuôn khổ cưỡng ép ôm đi.
Nhan Như Ngọc cũng ly khai.
Vừa lên xe ngựa, Nhan Như Ngọc liền thô lỗ giật lấy bánh bao trong tay ba đứa nhỏ, không khách khí ném ra khỏi xe: “Hồi phủ!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.