“Cữu mẫu.” Du Uyển vừa cười vừa chào hỏi.
Đỗ Kim Hoa giật mình hoàn hồn lại, thấy Du Uyển hào phóng chào hỏi bà, không khỏi trở nên hoảng hốt, nha đầu này mười năm trước còn không dám gọi người...
Thực sự là không giống...
“A Uyển a!” Trương thẩm tới cửa, “Trong nhà ta không còn hũ, muốn ướp chút rau, nhà con có còn dư cái nào không?”
Đồ ăn trong đất cái nào còn ăn được đều moi lên, cứ coi như là không có nhiều, nhưng cũng không thể ăn hết trong một hai ngày, Trương thẩm sợ để bên ngoài bị hỏng nên muốn ướp để bảo quản.
“Có Trương thẩm, thẩm ngồi đợi một lát, con đi lấy!” Du Uyển vào nhà bếp ôm hai cái bình lớn sạch sẽ ra, “Trương thẩm xem có đủ không? Không đủ thì nói con, trong nhà con vẫn còn.”
“Đủ đủ!” Trương thẩm tiếp nhận hai cái bình, nhìn thoáng qua Đỗ thị đang đứng một bên, “Đây là...”
Quách Tiện Nguyệt với Quách Tiện Xảo đã vào nhà thu dọn đồ đạc, ở ngoài nhà chính chỉ còn mỗi Đỗ Kim Hoa.
Du Uyển lên tiếng: “Đây là cữu mẫu của con!”
Trương thẩm đang muốn nói, không phải nương của con ở nơi khác sao? Hơn nữa người thân cũng đã không còn ai, chỗ nào nhảy ra cữu mẫu?
Nghĩ một lúc, Trương thẩm mới nhận ra đối phương, “A, là đệ muội của A Hương.”
A Hương là nhũ danh của đại bá mẫu.
“Đã nhiều năm như vậy, một chút cũng không thay đổi, hình như còn trẻ ra nha.” Trương thẩm nói lời khách sáo.
Đỗ Kim Hoa vốn định không muốn để ý tới Trương thẩm, nghe được câu lấy lòng này, trên mặt liền cười một tiếng: “Là Trương tỷ a? Tôi nói làm sao lại quen mắt như vậy? Mau vào nhà ngồi!”
Trương thẩm cười khoát tay: “Không cần không cần, trong nhà vẫn còn công chuyện, tôi đi trước đây!”
Lúc sau, cũng có vài thím lục tục đến nhà mượn đồ làm bếp hoặc dụng cụ, ai nhìn thấy Đỗ Kim Hoa cũng nhịn không được nói vài câu khách sáo giống Trương thẩm.
Nói lời khách sáo cũng là thật, nhưng Đỗ Kim Hoa được bảo dưỡng tốt cũng không phải là giả, bà ta không có chuyện gì làm liền lên Kinh Thành cọ nhà nhị muội bên chồng một hai bình kem dưỡng da, bôi lên trên mặt khiến da giống như trứng gà bóc.
Không phải là bà thổi phồng, mười dặm tám thôn không có phu nhân nào giữ được vẻ đẹp tuổi trẻ như bà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Mãi cho đến khi Khương thị tới cửa, Đỗ Kim Hoa lại lần nữa bị ba ba ba vả vào mặt.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mười năm trước Khương thị như thế nào, thì bây giờ vẫn như cũ không thay đổi, đẹp đến mức như có tiên khí thoát ra, đứng sóng vai với Du Uyển, nói là hai tỷ muội người ta cũng tin.
Mười năm tích lũy cảm giác ưu việt của Đỗ Kim Hoa, lúc này đứng trước mẹ con Khương thị, cảm giác như rơi xuống đáy...
...
Đến tối, người một nhà đều vây quanh bàn cơm. Website TruyenLau.com
Bề ngoài của Khương thị với Du Uyển xác thực khiến người ta kinh diễm, nhưng hai mẹ con lại ăn mặc cũ kỹ đến đáng thương, bởi vậy người Quách gia ai cũng cảm thấy Du gia không phát đạt nổi, nghĩ một chút, Du gia nghèo như vậy, chắc chắn tám phần là ăn dưa muối với rau muối.
Nhưng khi bọn họ trông thấy một bàn thịt lớn, mùi thơm thì bay khắp nơi, toàn bộ đều ngây ngốc.
Chân giò heo sốt ớt lóng lánh, thịt dê thì hồng nhuận, thịt khô thì được chưng trong dầu óng ánh, canh cá kho cùng với vài món không nhận ra được nguyên liệu, cộng thêm ít dưa cải...
Ực...
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mấy người Quách gia đồng loạt nuốt nước miếng.
Cho dù ở nhà muội phu, cũng không được ăn thịnh soạn như vậy a...
“Có lẽ là thịt lợn chết, mua được giá rẻ.” Đỗ Kim Hoa nhỏ giọng nói với Quách Đại Hữu.
Quách Đại Hữu lúc này làm sao mà quản heo c.h.ế.t hay sống được nữa, mùi thơm này, ngửi thôi cũng khiến ông ta chảy nước miếng, ngay lập tức cầm đũa xiên một miếng.
Nào biết đũa của ông còn chưa rơi xuống, Quách Tiện Xảo ngại đũa phiền phức, trực tiếp dùng tay bốc, trùng hợp lại bốc ngay miếng thịt dê mà ông ta nhìn trúng.
Quách Đại Hữu trừng nhị nữ nhi một cái, lại vươn đũa về một miếng thịt dê béo mập khác.
Đỗ Kim Hoa thấy hai cha con đều ăn, cũng không đoái hoài đến việc làm dáng, duỗi dài tay sưu sưu sưu gắp mấy khối mập nhất, mềm nhất của thịt dê với giò heo bỏ vào trong chén, xong việc vẫn không quên gắp phần bụng ngon mềm nhất của món cá kho, bỏ vào trong chén cho Quách Tiện Xảo.
Trong nhà xưa này đều lưu phần bụng cá cho tiểu Trăn Trăn, tiểu Trăn Trăn vốn nghĩ bụng cá là cho mình, lúc này khẩu phần của mình không còn, bé có chút khổ sở, nhưng Trăn Trăn cũng không khóc không nháo, ngoan ngoãn chờ cha nương ngồi vào bàn cơm.
Nhưng đại bá với đại bá mẫu còn chưa ngồi vào bàn, ba người nhà Quách gia giống như quỷ c.h.ế.t đói đầu thai bắt đầu ăn điên cuồng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.