Bà nhìn A Uyển một chút, lãnh đạm nói: “Về rồi thì mau vào đi, nương ngươi không có việc gì, chúng ta cũng nên về thôi!”
“Đại bá mẫu.” A Uyển gọi bà lại, từ trong n.g.ự.c móc ra một gói giấy dầu, cười nói “Cho tiểu muội.”
Đại bá mẫu do dự một chút, đưa tay nhận lấy.
Đến nửa đường, đại bá mẫu định ném đi, nhưng ma xui quỷ khiến nàng lại mở ra xem.
Bánh quế.
Tiểu khuê nữ luôn khóc đòi ăn bánh quế.
Buổi chiều, Du Uyển thu thập trong nhà xong, chuẩn bị lên nuối thì Du Phong đến.
“Việc ở hiệu thuốc không cần muội quan tâm, ba ngày sau ta sẽ đến quan phủ.”
Sự tình đã ầm ĩ đến mức không thể vãn hồi, hắn cũng không thể trách nàng tự chủ trương, dù sao lúc đó cũng không có biện pháp nào tốt hơn, nhưng hắn cũng không thể tin được trong vòng ba ngày ngắn ngủi mà nàng có thể gom được nhiều bạc như vậy, trừ khi...
Năm đó bạc nàng mang về còn thừa.
Rất nhanh Du Phong bỏ qua suy đoán đó.
Hai mẹ con cái nhà Triệu gia kia, có là tiền bạc triệu thì cũng sớm bị móc rỗng.
“Đây là việc của nhà ta...”
Website TruyenLau.com
Du Uyển cười cắt ngang lời hắn, nói: “Yên tâm, muội sẽ không để đại ca phải đi quan phủ đâu.”
“Ngươi...” Du Phong chân mày cau chặt lại.
Du Uyển nhìn đại ca nói: “Muội đã nói, để đó muội giải quyết.”
Du Phong lạnh lùng nói: “Tính cả lãi là hai mươi lượng.”
Bọn họ mỗi ngày đi sớm về tối, làm cả một tháng cũng không được đến một lượng, cho dù nàng có bán được cá, măng đào được nhiều, nhưng có thể trong vòng ba ngày gom góp được một khoản lớn như vậy sao?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Du Uyển không muốn cùng hắn tranh luận, nàng xách công cụ từ hậu viện bắt đầu đi lên núi.
Trong thôn chỉ có nhà nàng là sát với núi, lúc trước lấy mảnh đất hoang này làm nhà là có duyên cớ, thường có rắn chuột côn trùng ẩn hiện, A Uyển cầu tiện nghi, Khương thị cầu thanh tịnh, thế là mua mảnh đất này xây nhà ở.
Đây là lần đầu tiên Du Phong đi ra chân núi phía sau nhà Du Uyển, sườn núi nhỏ nhìn không thấy lớn, nhưng đi qua phía bên kia sườn núi thì khác hoàn toàn.
Thôn dân sẽ thường xuyên lên núi đốn củi, nhưng thường đi về phía tây bờ ruộng bên kia, bên kia, nhiều người đi nên giẫm ra một con đường, không giống nơi này, rừng cây bụi gai, mặt trời ấm áp, khắp nơi đều ẩn giấu nguy hiểm. TruyenLau.com
Hắn nhìn A Uyển dẫn đường phía trước, thầm nghĩ đây là muội muội của hắn sao? Làm sao bước đi đầy khí thế không giống như trước, cứ như biến thành hai người khác nhau hoàn toàn?
“Đến rồi.” Du Uyển dừng lại bên con sông nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nơi này có một con sông... Du Phong hơi kinh ngạc: “Muội bắt cá ở chỗ này?”
Hắn dám cá là con sông này chưa có bị ai thả câu qua, khó trách con cá lại mập mạp như vậy.
“Muội, một cô nương gia đi sâu vào rừng như vậy, không sợ đụng phải vật gì không tốt sao?” Chính hắn ngẫu nhiên lên núi đi săn, cũng chưa bao giờ đi sâu vào rừng như vậy.
“Đại ca nói cá sao?” Du Uyển cười khẽ.
Du Phong không nói.
Bởi vì cái gọi là cầu phú quý trong nguy hiểm, không phải là không có đạo lý.
Du Uyển lấy ra cái xẻng, bắt đầu đào giun đất.
“Lúc trước muội sợ nhất là con này.” Du Phong không hiểu nói.
“Bây giờ không sợ nữa.” Du Uyển vân đạm phong khinh nói, không gì có thể giấu diếm, nàng xác thực không sợ, nhưng nàng cũng không muốn giải thích vì sao bản thân thay đổi như vậy, lời nói xoay chuyển: “Đại ca một đường theo muội lên núi, không phải là muốn nhìn muội câu cá sao?”
Tất nhiên...không phải!
Du Phong lúc này mới ý thức được, mình vậy mà lại ngoan ngoãn đi theo nàng lên núi.
Làm sao sẽ...
Du Uyển lấy trong cái sọt ra một cây rìu bổ củi, khóe môi mấp máy nói: “Vậy làm phiền đại ca chẻ giùm muội ít củi.”
Du Phong lạnh lùng nhìn nàng một cái: “Ngươi có đem cá câu lên hết, cũng không bán được hai mươi lượng.”
“Nè!” Du Uyển không để ý hắn nói gì, tiến lên lấy cây rìu nhét vào trong tay hắn, sau đó vứt hắn ở đó, một mình mình đi câu cá, câu xong nàng lại đi đào măng mùa đông, đợi đến lúc nàng thắng lợi trở về, Du Phong đã chặt củi xong, cũng đã chuyển ba chuyến, lúc này là chuyến thứ tư.
“Đại ca, đại ca, đủ rồi. Đa tạ ca.” Du Uyển cười gật đầu, cùng Du Phong đi về phía hậu viện.
Du Phong vừa buông đòn gánh xuống, Du Uyển lại đưa cho hắn hai cái thùng gỗ lớn: “Đại ca gánh giúp muội một ít nước với ạ!”
Du Phong sắc mặt hết sức khó coi.
Nha đầu này sai người thật không có chút nào khách khí?!
Du Phong gánh xong nước, Du Uyển thì đang bận nấu cơm tối.
“Đại ca có thể giúp muội làm cơm không?” Du Uyển mặt mày cong cong nói.
Du Phong lần này là mặt biến đen.
“Thôi được rồi.” Du Uyển đang xào măng cùng thịt ba chỉ, “Muội sợ huynh trù nghệ không tốt.”
Du Phong giận run người, thịt ba chỉ nấu đến cháy đen thế kia, đến cùng là đứa nào trù nghệ không tốt đây...
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 93
- Chương 93: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247:
Nương Tử Là Thần Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.